Khi sương mù biến mất, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần xuất hiện trước mặt đám người Bạch Lân, lúc mọi người nhìn thấy thân ảnh gầy gò trơớc mặt, Bạch Tiểu Thuần ngửa mặt lên trời cười như điên, người không biết còn cho rằng hắn bị điên thật sự.
- Đám hung thú bụng lớn kia, Bạch Tiểu Thuần ta đã chuẩn bị đại lễ cho các ngươi, cứ chờ đấy.
- Ta dùng mấy ngàn phần tài liệu cực phẩm luyện thành, lại dẫn vạn đạo thiên lôi diệt trừ tạp chất, trải qua luyện hóa đặc thù sau đó không tiếc mượn nhờ uy lực tạc lô ngưng luyện ba lần, lúc này mới thành tựu ph*t t*nh Đan chí cao vô thượng, thiên địa tuyệt luân, có thể làm tất cả hung thú nghe tên liền biến sắc.
Triệu Long mở to mắt nhìn, Lưu Lệ ngạc nhiên không nhỏ, những người khác kinh ngạc quan sát Bạch Tiểu Thuần.
- Tình đan?
Bạch Lân cũng sững sờ, không chờ bọn họ hỏi tiếp, Bạch Tiểu Thuần phất tay áo mang theo tám lò đan ngoài sân, hắn vận dụng Bất Tử Cân trên hai chân lao về phía tường thành.
- Đám hung thú đáng chết, Bạch Tiểu Thuần ta đến đây!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa ra hào quang cực mạnh, hô hấp dồn dập nhưng không loạn, tốc độ nhanh chóng tiến tới gần tường thành.
Ánh mắt Bạch Lân kinh nghi bất định, hắn lập tức đuổi theo, về phần đám người Triệu Long chỉ hơi chần chờ cũng bay đi, bọn họ muốn biết hiệu quả đan dược làm Bạch Tiểu Thuần điên cuồng là như thế nào.
Bạch Tiểu Thuần tới gần tường thành, hắn nhảy lên tường thành và hét lớn, trực tiếp ném bảy tám lò đan ra bên ngoài tường thành.
Bên ngoài tường thành, đám thổ dân Man Hoang đang dẫn theo oan hồn tấn công, mấy ngày trước lò đan mất đi hiệu lực, oan hồn đã bình tĩnh trở lại, bởi vì không có uy h**p cho nên các Luyện Hồn Sư dễ dàng khống chế, bọn họ cũng đặc tinh lực vào oan hồn đặc thù, chiến tranh bắt đầu tiến vào giai đoạn cao trào.