Khi nhiệt độ trong lò đan tăng cao, Bạch Tiểu Thuần chạy khắp năm mươi lò đan, từ khi cho linh thảo vào tới lúc hóa tinh hao phí một canh giờ, sau khi làm xong mọi việc hắn mới phong ấn lò đan.
- Không biết lần này sẽ có mầy lò đan tạc lô.
Bạch Tiểu Thuần phong ấn lò đan, đám người Triệu Long nhỏ giọng truyền âm với nhau.
- Ta cược trong vòng hai mươi.
- Ngày hôm qua đã tạc một bảy cái, lần này ta cược ngoài hai mươi!
Mọi người liên tục đặt cược, mỗi ngày bọn họ đều làm như thế...
Bạch Tiểu Thuần chấm dứt quá trình phong ấn lò đan, hắn tiếp tục chờ tới khi nhiệt độ lò đan tăng cao mới quay về lầu các.
Lại qua bốn canh giờ mới có một lò đan phát ra âm thanh ken két, Bạch Lân cũng xuất hiện như ngày thường, Bạch Tiểu Thuần cũng chấm dứt tu hành rời khỏi lầu các gặp mặt Bạch Lân.
- Bạch đại sư, vất vả.
Bạch Lân vừa cười vừa nói, hắn càng nhìn Bạch Tiểu Thuần càng thuận mắt.
- Không sao, tất cả vì Trường thành!
Khí phách Bạch Tiểu Thuần tăng cao, bộ dáng như cao nhân đắc đạo.
- Lão Bạch ah, lò đan sắp không đủ, dược thảo cũng gần hết, nhất là Linh Căn, lần sau ngươi chuẩn bị nhiều một ít.
- Không thành vấn đề, ta quay về sẽ bàn giao.
Bạch Lân nhìn những lò đan kia, ánh mắt sáng lên, lúc này không ngừng có lò đan không ngừng chấn động, càng nhiều lò đan rạn nứt Bạch Lân càng kích động, thậm chí có một lò đan hắn không tiếc tu vi phong ấn nó lại.
Không bao lâu có tới hai mươi bảy lò đan rạn nứt, sau đó cũng không còn lò đan nào có dấu hiệu tạc lô, Bạch Lân cười ha hả mang theo hai mươi bảy đan lô rời đi.
Cũng giống như ngày thường, Bạch Tiểu Thuần lập tức đi theo Bạch Lân tới tường thành, hắn muốn tự mình quan sát uy lực tạc lô để tiến hành điều chỉnh phương thức, mặc dù nhất định tạc lô, Bạch Tiểu Thuần vẫn có thể tìm được khuyết điểm trong đó.