Bạch Lân có thể lấy ra một phần cũng không dễ dàng.
Trầm ngâm một lát, Bạch Tiểu Thuần lấy hộp ngọc trong túi trữ vật ra ngoài, bên trong hộp ngọc có một viên đá nhỏ như móng tay, nhìn sơ qua không có gì thần kỳ nhưng cẩn thận cảm thụ sẽ phát hiện bên trong ẩn chứa lực lượng vô cùng kinh người, dường như chỉ chạm nhẹ vào cũng có thể bộc phát dữ dội.
Đây chính là bát sắc hỏa!
Bạch Tiểu Thuần cẩn thận đóng hộp lại.
- Chỉ có một phần bát sắc hỏa, giữ lại đi, về sau có pháp bảo tốt cứ mang ra luyện là được.
Bạch Tiểu Thuần thu hồi bát sắc hỏa, hắn bắt đầu nuốt những viên đan dược vừa luyện linh.
Sau khi ăn đan dược, linh lực trong người bộc phát chạy toàn thân, chúng hóa thành hàn khí và chui vào trong Kim Đan, tích lũy hàn ý bên trong đan điền.
Thời gian một tháng trôi qua.
Khi tu vi Bạch Tiểu Thuần không ngừng tăng cao, hắn luyện dược càng ngày càng thuận lợi, lần lượt luyện chế Tụ Hồn Đan thành phẩm, mặc dù không hài lòng, mỗi lần điều khiển tinh vi đạt được Tụ Hồn Đan thành phẩm, uy lực của chúng lớn hơn trước một ít.
Bạch Tiểu Thuần tin tưởng mình sẽ nhanh chóng luyện ra Tụ Hồn Đan hoàn mỹ, tuy đan dược này có chút hiệu quả nhưng Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ tích lũy nhiều một ít mới đưa cho Bạch Lân thì tốt hơn.
Đồng thời hắn cũng thỏa mãn với sinh hoạt trong Trường thành, được người khác tôn kính không nói, quân công càng ngày càng gia tăng, mỗi lần lò đan của hắn nổ tung, đại lượng quân công liên hệ với con mắt vĩ đại và tự động tiến vào lệnh bài Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn lệnh bài quân công của mình không đề cao, BạchTiểu Thuần nghĩ tới các pháp bảo cùng đan dược nhìn thấy trong tháp cao, động lực luyện dược của hắn cũng tăng lên rất nhiều.
Hắn muốn tạc lô trở thành sát khí của Bác Bì Quân, mỗi ngày đều ném ra khỏi tường thành, số lượng oan hồn giảm mạnh, cũng tăng áp lực cho đám Luyện Hồn Sư trong Man Hoang.