Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, sau khi Bạch Lân biến mất, hắn lại nhìn Lý Hoành Minh.
Lý Hoành Minh giống như cười mà không phải cười nhìn Bạch Tiểu Thuần, cười khan một tiếng.
- Tiểu Thuần, chúc mừng ngươi bị quân chủ coi trọng, tự mình trưng dụng gia nhập Bác Bì Quân, phải biết người được quân chủ trưng dụng chính là vinh quang lớn lao, bao nhiêu năm qua, quân chủ chỉ trưng dụng ba người mà thôi, ngươi là người thứ tư.
Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần bi thương, hắn không muốn trở thành người thứ tư... Nhưng hôm nay không có cách nào, chỉ có thể nhận mệnh, cười khổ đi theo Lý Hoành Minh rời khỏi cửa hông.
Bạch Tiểu Thuần vừa đi vừa nhìn lại, nhìn cửa hông ngay trước mắt nhưng xa tận chân trời, hắn cảm giác mình mất đi tự do, mất đi nhân sinh, mất đi lý tưởng...
- Tại sao lại như vậy...
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm thán, hối hận đi theo Lý Hoành Minh nhận chiến giáp màu tím, tuy nói mặc lên người hắn đẹp trai hơn không ít nhưng trong lòng Bạch Tiểu Thuần không vui.
Trên đường đi Lý Hoành Minh càng nhiệt tình, không ngừng giới thiệu lịch sử Bác Bì Quân, Bạch Tiểu Thuần không có tâm tình lắng nghe, sau đó Bạch Tiểu Thuần đi tới Công Giáp Các do Bạch Lân chỉ định.
Đây là khu vực có hơn trăm lầu các thủ hộ sâm nghiêm, Lý Hoành Minh là Thiên phu trưởng cũng bị thẩm tra mới cho vào.
- Công Giáp Các là một trọng địa của Bác Bì Quân, chỉ có đại sư luyện dược, luyện phù và luyện bảo mới có thể cư trú ở đây.
- Tiểu Thuần được quân chủ xem trọng.
Lý Hoành Minh cảm thán, sau khi đi vào Công Giáp Các, Bạch Tiểu Thuần cũng phát giác nơi này khác với những nơi khác, linh lực nồng đậm hơn chung quanh rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên khi phát hiện nơi đây có linh lực, tuy trên đường gặp một ít tu sĩ trong Công Giáp Các sắc mặt kiêu căng, Lý Hoành Minh tiến lên chào hỏi, những người lại làm làm như không thấy.