Hắn không giải thích còn khá tốt, vừa giải thích đã tạo thành chấn động trong lòng Bạch Tiểu Thuần, hắn nhìn biển oan hồn vô cùng vô tận bên ngoài, lại nhìn thân ảnh thổ dân ẩn hiện trong đó, thậm chí phát hiện phía sau hồn triều còn có không ít hung thú chưa sử dụng.
- Như vậy mới là quy mô nhỏ? Quy mô lớn sẽ có tới cỡ nào?
Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ, hắn cảm thấy nơi đây quá nguy hiểm, nhớ lại mình phải rời trường thành ba lần trong mười năm, hắn lập tức đau đầu.
- Chư vị, nơi đây quá nguy hiểm, các ngươi đã nhìn thấy chiến trường là như thế nào, không bằng chúng ta đi xuống thôi.
Lý Hoành Minh mỉm cười nhìn đám người Triệu Thiên Kiêu.
Bạch Tiểu Thuần đang muốn đồng ý, Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, ánh mắt hắn sáng ngời nhìn chiến trường bên dưới một lát, lập tức nói:
- Lý huynh, trận chiến này sẽ kéo dài trong bao lâu?
- Xem quy mô có lẽ tới nửa đêm hồn triều tiêu tán, một hai ngày sau sẽ bình tĩnh trở lại.
Lý Hoành Minh quan sát chiến trường rồi trả lời.
- Như vậy Triệu mỗ sẽ chờ ở nơi này, sau khi chiến tranh chấm dứt cũng không lưu lại Trường thành, ta sẽ ra ngoài... Bước vào Man Hoang, bắt đầu con đường lịch lãm rèn luyện của ta!
Triệu Thiên Kiêu lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần đã sớm biết suy nghĩ của Triệu Thiên Kiêu nên không ngoài ý muốn, Lý Hoành Minh lại sững sờ.
- Ngươi muốn ra ngoài Trường thành?
- Mục đích ta đến nơi này chính là muốn bước vào Man Hoang.
Triệu Thiên Kiêu trả lời, Lý Hoành Minh nhìn Triệu Thiên Kiêu thật kỹ, trầm mặc một lát, lạiôm quyền cúi đầu.
- Lý mỗ ở Trường thành nhiều năm, gặp qua không ít người ra khỏi Trường thành không quay trở về, Triệu đạo hữu thân phận cao quý lại quyết đoán như vậy, Lý mỗ bái phục, chúc đạo hữu lên đường bình an.
Triệu Thiên Kiêu nghe xong cười ha ha, khí tức bộc phát, hắn nhìn sang Trần Nguyệt San.