- Ngươi xem hàm răng và xương cốt của bọn chúng, lực lượng thân thể cực kỳ cường hãn, đây là tôi tớ tốt nhất, trên người chúng bị hạ phong ấn, tiền bối có thể dùng ý niệm thao túng sinh tử của chúng.
- Không giống Trần Mạn Dao...
Bạch Tiểu Thuần hơi tò mò, sau khi hỏi kỹ giá, cố tình muốn mua nhưng lại phát hiện trong Giới thành trừ linh thạch ra, có thể sử dụng quân công làm tiền tệ, điểm cống hiến không có tác dụng tại đây.
- Một thổ dân lại mắc như vậy...
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nói thầm một câu, tiểu nhị làm ở nơi này nhiều năm, biết cách nhìn mặt nói chuyện, ẩn ẩn đoán được suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần, vì vậy hắn cười nói.
- Có lẽ tiền bối đến nơi này không lâu, giá cả đám thổ dân này không đắt, phải biết những thổ dân bên ngoài và bên trong trường thành khác nhau rất lớn, nếu thổ dân ngoài tường thành bắt giữ tu sĩ Trúc Cơ sẽ có giá gấp mười lần so với chúng ta bán thổ dân.
- À? Đám thổ dân bên ngoài Man Hoang cũng buôn bán tu sĩ?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
- Đương nhiên, tu sĩ chính là thuốc bổ với đám thổ dân ngoài trường thành, bọn chúng thiếu linh khí, trong cơ thể tu sĩ có linh hải, tu sĩ chính là tinh thạch của chúng!
Tiểu nhị trả lời.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy da đầu run lên, hắn nghĩ tới cảnh mình bị đám thổ dân ngoài trường thành bắt giữ, lại tưởng tượng mình bị hấp thu như tinh thạch...
- Nơi này quá nguy hiểm...
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần khổ sở đi ra khỏi cửa hàng, cũng không còn tâm tư đi chung quanh, vì vậy hắn quay lại khách sạn, cả đêm trằn trọc suy nghĩ.
Mặt trời ló dạng, Triệu Thiên Kiêu sáng sớm đã gọi Bạch Tiểu Thuần dậy, mọi người rời khỏi Giới thành đi tới Trường thành.
Tốc độ của bọn họ chậm hơn trước nhiều, bởi vì linh khí nơi đây mỏng manh, nếu tiêu hao quá lớn sẽ khó bổ sung kịp thời, đoạn giữa Giới thành và Trường thành chính là khu vực nguy hiểm nhất.