Cả Giới thành nhìn từ xa đã thật lớn, hiện tại đến gần cũng phát hiện nó vô cùng khổng lồ, trên đường có không ít tu sĩ, người đến người đi không có cảm giác hối hả, dường như mọi người đều không muốn nói chuyện.
Trừ những việc này ra, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy trong Giới thành có bán rất nhiều tài nguyên, cho dù là đan dược, pháp bảo, phù văn... Cái gì cần có đều có, giá cả của chúng cũng không quá đắt, nhất là đan dược, thậm chí nó còn rẻ hơn bên ngoài một ít.
Trừ chuyện này ra, Bạch Tiểu Thuần còn phát hiện trong Giới thành có một binh doanh!
Nơi đó có rất nhiều tu sĩ trú đóng, những tu sĩ này trừ sát khí đằng đằng còn có cộng đồng đặc điểm riêng biệt, quần áo của bọn họ có lạc ấn bàn tay máu.
Lạc ấn này có khắc trận pháp cho nên người khác nhìn vào sẽ rơi vào ảo giác núi thây biển máu, đám người Bạch Tiểu Thuần cũng phát hiện có một ít binh lính đang đi tuần, phàm là tu sĩ gặp các binh lính này đều cúi đầu cung kính.
- Bọn họ chính là tu sĩ phân tông Thiết Huyết Đường, cũng là bộ phận không quan trọng của Thiết Huyết Đường, bọn họ chỉ ngẫu nhiên ra khỏi trường thành quyết chiến, đại đa số thời gian sẽ thủ hộ nơi này.
Ánh mắt Triệu Thiên Kiêu nhìn các tu sĩ Thiết Huyết Đường với ánh mắt sùng kính và chờ mong, lại thấp giọng giải thích với Bạch Tiểu Thuần.
- Ngẫu nhiên ra ngoài trường thành?
Bạch Tiểu Thuần nhìn kỹ những tu sĩ trú đóng tại đây, âm thầm kinh hãi, hắn phát hiện những tu sĩ này không ai tầm thường nhưng chỉ ngẫu nhiên ra khỏi trường thành mà thôi, như vậy... Tu sĩ Thiết Huyết Đường trú đóng tại khu vực trường thành thứ ba còn như thế nào?
Lúc này mọi người tìm một khách sạn trong Giới thành, chuẩn bị nghỉ ngơi một ngày sẽ xuất hành, Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San rời đi, bọn họ phải gặp trưởng lão trú đóng trong Giới thành, bọn họ có thực lực và tư cách như vậy.