Một ít cây liễu cành lá màu đen không khác gì cây liễu bình thường, Triệu Thiên Kiêu vừa phát hiện đã khiếp sợ, hắn quát:
- Đi đường vòng, đây là côn trùng Huyết Hồn Đản, một khi đụng vào người sẽ tự động tiến vào cơ thể, thôn phệ tinh huyết hồn phách! Chỉ có trận pháp tại thành trì mới có thể ngăn cản, không phải chúng ta có thể rung chuyển!
Bạch Tiểu Thuần mở con mắt thứ ba ra quan sát, hắn phát hiện đây không phải cây liễu, mà là từng đám côn trùng vô cùng quái dị.
Tâm thần mọi người chấn động, lập tức tránh né sang nơi khác, dù vậy vẫn phải mất rất nhiều ngày mới có thể vượt qua khu vực côn trùng, Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ khi đi trên con đường vừa rồi, da đầu tê dại, hắn từng nhìn thấy trên bầu trời có một đám chim bằng xương cốt hôi thối nhưng vô cùng hung tàn, chúng đang tấn công bọn họ nhưng đột nhiên dưới mặt đất lại vỡ ra một khe hở, khe hở sinh ra hấp lực cực lớn thôn phệ hơn phân nửa quái điểu bằng xương, sau khi khe hở khép lại còn nghe được tiếng răng rắc vang lên.
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập loạn, sắc mặt hắn tái nhợt.
- Nơi này vẫn còn trong Trường thành...
Bạch Tiểu Thuần không ngừng than thở, trên đường đi tới nơi này hắn có cảm nhận vô cùng khác biệt.
- Trong trường thành còn như thế, ngoài trường thành... Còn có bộ dạng thế nào?
Bạch Tiểu Thuần không muốn biết đáp án này, hắn và đoàn người Triệu Thiên Kiêu phi hành rất lâu, trên đường đi còn mượn nhờ ba truyền tống trận, dựa vào truyền tống trận mới có thể vượt qua sông, chậm rãi tới tòa thành thứ hai.
Nơi này gọi là Giới thành.
Bọn họ gặp nhiều nguy hiểm trên đường đi, có thể tránh đều tránh, cũng không thật sự gặp nguy hiểm chính thức nào khác, dù sao nơi này còn bên trong trường thành, vẫn nằm trong khu vực tòa Giới thành và thành Đông Hải thành, tính an toàn cũng được đảm bảo hơn nhiều.