- Có bản lĩnh ah..."
Trần Hạ Sơn nhìn kỹ Bạch Tiểu Thuần sau đó nói một câu liền không nói gì nữa, hắn nhắm mắt lại, năm tu sĩ Nguyên Anh bắt đầu hỏi các vấn đề, trong đó có hai người ánh mắt như điện, dường như đôi mắt có thể khám phá giả dối.
Bạch Tiểu Thuần trả lời từng câu hỏi trong suốt nửa ngày mới được đi ra, trên trán hắn đổ mồ hôi lạnh.
- Lão giả ba mắt nói ta có bản lĩnh... Hắn khen ta hay tổn hại ta đây? Ta chỉ tác thành hạnh phúc chung thân giữa đệ tử và con gái của hắn mà thôi... Nếu hắn làm khó dễ ta thì làm sao bây giờ?
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không đúng, suy nghĩ cả buổi cũng không có biện pháp, liền không nghĩ nữa.
Cuộc điều tra này diễn ra suốt nửa tháng, tất cả đệ tử đều bị điều tra, cũng không rõ Trần Hạ Sơn đã điều tra ra kết quả gì.
Thậm chí hắn cũng quan sát kỹ những thi thể kia, cũng không đưa ra kết luận gì.
May mắn khi Trần Hạ Sơn quay về, sự kiện tử vong không còn nữa, thời gian hai tháng trôi qua, hai tháng này Bạch Tiểu Thuần không gặp được Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San, cũng không rõ bọn họ ra sao.
Lúc này chiến thuyền đã ở trên biển được sáu tháng, ở đường chân trời đã nhìn thấy đất liền, Bạch Tiểu Thuần mới lại nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.
Không gặp mấy tháng, tu vi Triệu Thiên Kiêu tinh tiến hơn một ít, ánh mắt sáng ngời đi chung với Trần Nguyệt San, khí tức của hai người bọn họ ẩn ẩn mạnh hơn, dường như có được vật phẩm Kết Anh sẽ tiến vào Nguyên Anh cảnh.
Không ít người hâm mộ khi gặp cảnh này, cũng không khó đoán ra Trần Hạ Sơn có thu hoạch khi trở về, đệ tử và con gái của hắn chắc chắn sẽ đạt đựoc chỗ tốt.
Bạch Tiểu Thuần ê ẩm, lúc đi trên bong thuyền nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu, Triệu Thiên Kiêu cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, tinh thần chấn động, Triệu Thiên Kiêu nhanh chóng kéo Bạch Tiểu Thuần vào góc khuất và nhét bình nhỏ vào tay hắn.