Tâm tình tốt vừa rồi biến mất không ít, hắn khẩn trương đi nhanh vào phòng mình, tâm thần Bạch Tiểu Thuần không yên, cảm thấy vô cùng bất an.
- Tử vong đều nằm ở tầng này... Hơn nữa ta vừa mới ra tay ngăn cản chuyện tốt của bóng trắng... Vạn nhất nó đến báo thù, ta làm sao bây giờ...
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nội tâm khẩn trương và hãi hùng khiếp vía.
Sau khi trôi qua một đêm hãi hùng khiếp vía, bởi vì Bạch Tiểu Thuần sợ hãi cho nên hắn gọi Thần Toán Tử và Tống Khuyết, còn có Trần Mạn Dao, bốn người cùng ngồi nói chuyện phiếm.
Sau khi nói chuyện cả đêm... Đến cuối cùng Trần Mạn Dao và Tống Khuyết dứt khoát ngồi đả tọa không nói một lời, cũng chỉ có Thần Toán Tử cùng Bạch Tiểu Thuần không ngừng lãnh giáo nhau, mỗi lần nghe Bạch Tiểu Thuần nói khoác, Thần Toán Tử đều có bộ dạng phấn chấn, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy vô cùng thoải mái, lập tức mang những tài năng và câu chuyện của giả Dạ Táng truyền thụ cho Thần Toán Tử một ít.
Còn tưởng rằng sự kiện tử vong giống như trước kia, phải rất lâu sau đó mới có người tử vong lần nữa, vào đêm hôm sau lại có tiếng kêu thảm thiết làm Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh.
- Là ai hét lớn?
Bạch Tiểu Thuần kinh hô, Thần Toán Tử và Tống Khuyết cùng Trần Mạn Dao đều kinh hãi, bọn họ đi ra tìm hiểu thì biết tại tầng thứ tư có hơn năm mươi thiên kiêu tử vong, bị hút sạch huyết nhục toàn thân, nội tâm Bạch Tiểu Thuần sợ hãi....
Chuyện vẫn chưa chấm dứt, vài ngày sau lại càng xuất hiện nhiều lần, đại đa số người tử vong nằm ở tầng thứ tư, trong nửa tháng sau mỗi ngày đều có tiếng kêu thảm thiết vang lên, thời gian dần qua, tâm thần tu sĩ trên thuyền bàng hoàng, mỗi người run như cầy sấy.
Mỗi lần xảy ra sự kiện tử vong đều có tu sĩ bị hút thành thây khô, rất nhiều người đoán được chiến lực của hung thủ rất mạnh, không phải Kết Đan có thể đối kháng.