Sau nửa ngày, trong đầu Bạch Tiểu Thuần sửa sang lại mạch suy nghĩ của mình, sắc mặt dần dần biến thành phong khinh vân đạm, thần thái không khác gì cao nhân đắc đạo, hắn lên tiếng.
- Tình yêu trên thế gian thiên biến vạn hóa, đủ loại hoàn cảnh dây dưa không rõ, có rất ít người có thể nói rõ ràng, trong đó cũng có quá nhiều việc liên quan, có tính cách, có làm việc, có địa vị, có quan hệ và nhiều việc lặt vặt khác.
- Ngươi ưa thích một người nhìn như đơn giản, làm thế nào để nàng thích ngươi mới là một môn học vấn.
Bạch Tiểu Thuần đặt chén rượu xuống, ung dung nói ra.
- Bạch Tiểu Thuần ta mới vừa vào Tu Chân giới đã gặp phỉa tình kiếp, rồi sau đó tung hoành tình trường mấy chục năm, thu hoạch ba vạn bảy ngàn chín trăm tám mươi mốt phong thư tình, cự tuyệt mấy vạn nữ tử cầu ái, bỏ qua vô số tình hoan, lại nhìn hồng phấn khô lâu, cho đến hôm nay không nói nhìn thấu tình yêu trên thế gian, hoặc nhiều hoặc ít cũng có một ít cảm khái và tâm đắc.
Bạch Tiểu Thuần đưa tay nâng cằm, giọng nói phiêu hốt bất định giống như lâm vào suy nghĩ đặc biệt nào đó.
Thần Toán Tử mở to mắt, Tống Khuyết lại che giấu khinh thường, hai người này nhìn nhau, đều cảm thấy Bạch Tiểu Thuần nói những lời này chỉ để khoe khoang, nội tâm rất khinh bỉ.
Triệu Thiên Kiêu ho khan một tiếng, đang muốn nói cái gì đó, bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần nhìn thẳng, trong mắt b*n r* tinh quang sáng ngời nhìn vào mắt Triệu Thiên Kiêu.
- Những lời kế tiếp ta muốn nói chính là bí mật bất truyền mà Bạch Tiểu Thuần ta tổng kết suốt nửa đời, phàm là người nắm giữ có thể làm thiên địa thất sắc, phong vân đảo ngược, nếu rơi vào trong tay kẻ tâm thuật bất chính, nhất định sẽ làm vô số nữ tử lâm vào bi kịch, thậm chí sinh linh đồ thán... Cho nên, các ngươi phải nhớ kỹ không thể truyền ra bên ngoài.