Số chương nhảy kệ nó nhé, nội dung vẫn liền mạch.
Ba người Thần Toán Tử mấy ngày qua cũng không dám đắm chìm trong tu hành, nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế dứt khoát đi ra ngoài tản bộ.
Vì vậy sau khi đóng cửa giam mình trong phòng nửa tháng, rốt cuộc Bạch Tiểu Thuần cũng ra khỏi phòng. Hắn đi tới bong thuyền, dường như Công Tôn Uyển Nhi cũng cảm thấy nhàm chán, nhìn thấy đoàn người Bạch Tiểu Thuần thì tươi cười rồi đi cùng bọn họ.
Tu sĩ đi lên bong thuyền không ít, có đi năm ba người, cũng có người đi một mình.
Mà Bạch Tiểu Thuần có nhân số nhiều nhất. Phía sau hắn có Tống Khuyết theo thói quen tỏa sát khí ra chung quanh, bộ dáng chớ lại gần hắn. Mà Thần Toán Tử lại đi gần Bạch Tiểu Thuần giống như quản gia. Về phần Công Tôn Uyển Nhi vốn xinh đẹp, mà Trần Mạn Dao cũng cực đẹp, có hai nữ làm bạn hai bên cho nên hắn càng được nhiều người chú ý hơn.
Tu sĩ chung quanh nhìn Bạch Tiểu Thuần có diễm phúc như vậy càng hâm mộ.
Bạch Tiểu Thuần cảm nhận gió biển thổi tới, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn trời. Nhìn qua biển cả màu vàng không thấy cuối, áp lực trong lòng cũng vơi đi nhiều.
- Ai, một chuyến hành trình tốt như thế lại bị hủy.
Bạch Tiểu Thuần cảm thán, ánh mắt nhìn chung quanh. Hắn phát hiện mọi người đang nhìn mình, vì vậy cũng quay đầu nhìn những người này. Sau khi nhìn Công Tôn Uyển Nhi và Trần Mạn Dao bên cạnh, hai nữ không hẹn mà cùng tươi cười với hắn. Dung nhan bất đồng khác nhau, nụ cười cũng khác nhau nhưng vô cùng xinh đẹp, tâm linh Bạch Tiểu Thuần cũng tốt hơn rất nhiều.
Dường như phát hiện chuyện mới lạ, trong đoạn thời gian sau đó Bạch Tiểu Thuần dứt khoát mỗi ngày kéo mọi người ra ngoài đi dạo, chuyên môn chọn nơi đông người cười nói với Trần Mạn Dao và Công Tôn Uyển Nhi. Lúc hai nữ không ngừng cười với hắn, mỗi lần như vậy đều có không ít người nhìn hắn.