Dịch giả: Tiểu Băng
"Trương Đại Bàn Kết Đan, gặp nguy cơ sinh tử!" Thần Toán Tử bị Bạch Tiểu Thuần túm, nhìn ra được hắn lo lắng, biết việc này quan trọng, nên không dông dài, nói ra luôn.
"Tháng trước Trương sư huynh có dấu hiệu kết đan, nên đi bế quan, ta với Thần Toán Tử ở ngoài động phủ hộ pháp, trước đó tất cả đều bình thường, theo Thần Toán Tử phán đoán, ít nhất phải mất mấy tháng, Trương Đại Bàn mới có thể hoàn thành Kết Đan, nhưng không hiểu sao, từ ba hôm trước, khí tức của Trương Đại Bàn yếu đi, tới bây giờ chỉ còn hơi thở mong manh!!" Hứa Bảo Tài nói nhanh, thần sắc lo lắng.
"Ta cũng đi tới xem sao, nhưng Trương Đại Bàn đóng cửa động phủ, chúng ta không vào được, lại sợ gây ra tiếng động làm quấy nhiễu, cho nên không dám cưỡng ép phá mở." Trần Mạn Dao ở bên cạnh cũng nói. Sau một thời gian dài ở với đám Bạch Tiểu Thuần, cô đã xem mình là một phần của nhóm, Trương Đại Bàn gặp nguy, cô cũng thấy lo lắng.
Bạch Tiểu Thuần không chút chần chừ, nhoáng một cái hóa thành một đạo cầu vồng, rít lên xé gió, bay thẳng tới động phủ của Trương Đại Bàn.
Ba người Thần Toán Tử đi theo sau, một đoàn người tốc độ cực nhanh, chỉ một lúc sau đã tới nơi.
Đứng ngoài cánh cửa đóng chặt, Bạch Tiểu Thuần tỏa ra linh thức, cảm nhận được khí tức của Trương Đại Bàn đã chỉ còn một tia mỏng manh, chập chờn sắp tắt.
Loại tình huống này, giống kiểu Trương Đại Bàn chỉ trong một thời gian rất ngắn nhưng lại thử kết đan tới mấy chục lần, tuy nhiên đều thất bại nên mới dẫn tới sinh cơ bị tiêu hao không còn.
"Sao lại như vậy!" trong lòng Bạch Tiểu Thuần run rẩy, vung tay đấm ra một quyền, Bất Tử Cấm chi lực bộc phát, hàn khí bao phủ quanh cánh cửa, khiến cánh cửa bị kết đông, sau đó vỡ vụn, nhưng không tạo ra một âm thanh nào.
Bạch Tiểu Thuần bước nhanh vào, thấy Trương Đại Bàn mặt mày xám ngắt, cơ thể gầy còm như chỉ còn lại bộ xương!