Dịch giả: Tiểu Băng
“Thực là keo kiệt..." Bạch Tiểu Thuần bay tới cửa ra, bị Truyền Tống rời đi, hắn muôn phần không nỡ bỏ hàn trì, chỉ trong một thời gian ngắn vừa rồi, tu vi của hắn đã tăng mạnh, từ Kim Đan trung kỳ đã sắp đạt tới đỉnh phong.
"Cho ta một tí thời gian nữa thôi, là ta đột phá được rồi!" Bạch Tiểu Thuần đầy lưu luyến lên tầng thứ tư.
Bạch Tiểu Thuần lập tức nhìn quanh đầy cảnh giác
Nhưng nơi đây trời xanh mây trắng, trời trong nắng ấm, rất yên tĩnh, nhìn không có vẻ gì là có nguy hiểm nào ở đây.
"Có chỗ không đúng." Bạch Tiểu Thuần ngần ngừ, theo tài liệu, tầng bốn này lấy tia sét làm chủ, chỉ cần tới được tầng nào, là tương đương đã đạt tới vị trí trước một ngàn.
"Mục tiêu của ta chính là trước một ngàn..." Bạch Tiểu Thuần nhìn quanh, rồi bay ra.
Nhưng ngay khi hắn bay ra, bầu trời đang trong, nắng đang ấm áp chợt hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những tia chớp đen kịt, bắn thẳng xuống Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, lập tức lùi lại, những tia chớp nổ vang ngay tại vị trí cũ của hắn, làm hư không bị xé ra một khe hở, đủ để một người đi qua.
Bên kia khe hở ấy, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy một thế giới nữa.
Đó là một thế giới tràn ngập toàn là những tia sét, sáng rực đến chói mắt!
Chúng nhiều không đếm xuể, chằng chịt ngoằn nghèo xuyên quấn vào nhau, không ngừng chớp lóe, có một cây cầu tia chớp bắc xuyên qua cả thế giới sấm sét ấy!
Cây cầu sét này được hình thành từ không biết bao nhiêu tia chớp, nhìn thấy đáng sợ.
Hiện tại, giữa cây cầu, có một bóng người đang khó khăn tiến dần về phía trước, là một thanh niên, là... Triệu Nhất Đông!
Mỗi bước y đi, sấm chớp lại nổ vang khắp chung quanh, không ngừng oanh kích bắn xuống, ngăn cản bước chân của y, muốn hất văng y ra khỏi cây cầu.
Bạch Tiểu Thuần nhìn mà đau đầu.
"Hết lửa, rồi tới đá, rồi tới sắt, giờ là sét... Tinh Không Đạo Cực Tông này thực là quá thích khoe khoang." Bạch Tiểu Thuần ê ẩm nghĩ, thực muốn quay về Nghịch Hà Tông, bàn bạc với các lão tổ, xem xem có cách nào cũng có thể sáng tạo ra mấy cái thế giới như vậy hay không.