Dịch giả: Tiểu Băng
"Có hay không?" Phùng Hữu Đức thấy Vân Đạo Tử sững ra, thì nhướng mày.
"Có... là một đệ tử trong nhóm người mới tới..." Vân Đạo Tử không biết vì sao Phùng Hữu Đức lại hỏi tới Bạch Tiểu Thuần, vội trả lời.
"Ta nhớ ra rồi, là hắn à, ngươi lập tức dẫn hắn… à không, đi mời hắn tới đây, nhớ kỹ nhất định phải khách khí." Phùng Hữu Đức vui vẻ, đã nhớ ra Bạch Tiểu Thuần là ai, cái tên tốc độ còn nhanh hơn mình ấy, làm lão cảm thấy không thoải mái cho lắm, nhưng phải khách khí với tên kia mới được, kẻ có thể làm cho đại nhân vật chú ý tới, quả nhiên không phải tầm thường...
"A?" Vân Đạo Tử mở to mắt, trong đầu hỗn loạn, mặt biến sắc, trán vã mồ hôi, chết rồi, Phùng Hữu Đức lại còn bảo là ‘mời’ mới chết.
"Hửm? Sao còn không đi?" Phùng Hữu Đức thấy Vân Đạo Tử đứng sững thì cau mặt.
"Đường chủ... Bạch Tiểu Thuần... Hắn... Hắn không tới được, hắn đã đi chấp hành nhiệm vụ." Vân Đạo Tử run run, trong lòng không ngừng chửi bới Lý Nguyên Thánh, Bạch Tiểu Thuần bị chọn vào Hàng Ma đường, chính là vì Vân Đạo Tử nhúng tay vào.
Lý Nguyên Thánh đã hứa, chỉ cần hắn g**t ch*t Bạch Tiểu Thuần, sẽ trả công cho hắn rất hậu hĩnh, loại chuyện này Vân Đạo Tử cũng không phải là lần đầu đi làm, hắn nghĩ, đấy chỉ là một đệ tử bình thường mà thôi, là con tin thì sao chứ, vào Hàng Ma đường, hắn muốn ai chết, người đó nhất định phải chết.
Nhưng bây giờ Vân Đạo Tử run từ trong tim run ra.
"Nhiệm vụ?" Phùng Hữu Đức sững sờ, nhìn Vân Đạo Tử, ánh mắt trở nên sắc bén như dao. Lão là Hàng Ma đường Đường chủ, dù thường ngày không quan tâm công việc, nhưng không phải không biết những trò xấu xa bên trong Đường, biết nhất định Bạch Tiểu Thuần đã đắc tội ai đó, và Vân Đạo Tử đã làm cái gì đó.