Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần chìm vào suy nghĩ, yên lặng nhìn theo bóng lưng Tống Khuyết đi xa, mỉm cười.
Hắn cảm thấy Tống Khuyết sống quá mệt mỏi, lúc nào cũng mặt mày bặm trợn, sát khí ầm ầm, cứ như gặp ai cũng muốn cắn.
Song những lời hắn nhắc nhở, Bạch Tiểu Thuần đều ghi nhớ kĩ. Hắn biết người muốn đối phó hắn đương nhiên có liên quan tới Thiên Không Hội, tám chín phần mười là Lý Nguyên Thánh.
Tuy biết là ai, nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng đành chịu, nơi đây là Tinh Không Đạo Cực Tông, hắn không làm gì được, chỉ có thể cố gắng đề phòng mà thôi.
"Nếu mà ở Nghịch Hà Tông, xem ta có chỉnh chết ngươi không!" Bạch Tiểu Thuần hầm hừ, nghĩ xem nếu mình là đối phương, sẽ làm cách nào để xử lý kẻ đối nghịch.
"Thập Đường!!" Bạch Tiểu Thuần sầm mặt, rất có khả năng, nhưng dù có nghĩ ra, cũng không nghĩ ra được cách hóa giải.
Hắn đã nghĩ tới việc đi tìm Không vực chưởng tọa, nhưng ở đây không có chưởng tọa triệu hoán, đệ tử không thể đi vào, dù muốn vào bái kiến, thì cũng phải được chưởng tọa đồng ý mới có thể, Bạch Tiểu Thuần mấy ngày liền đều tới bái kiến, nhưng không lần nào được triệu hoán, đều phiền muộn trở về.
May mà, đám Thần Toán Tử đều quyết định tế hiến, từ Không thành phi thăng lên đây, cả Trương Đại Bàn và Trần Mạn Dao.
Chỉ còn một mình Hứa Bảo Tài là còn ở lại để lo sinh ý cho khách sạn.
Mấy người đều tìm được Bạch Tiểu Thuần, ai nấy đều vui sướng.
"Các người nghĩ cách giúp ta đi, chuyện Thập Đường lựa chọn, làm sao bây giờ?" Bạch Tiểu Thuần kể mọi chuyện cho mọi người nghe.
Thần Toán Tử và Trương Đại Bàn nhíu mày, hai người vắt hết óc suy nghĩ, nhưng đều không nghĩ ra, đều quay sang nhìn Trần Mạn Dao.
Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn Trần Mạn Dao, cô tới từ Man Hoang, trong Tinh Không Đạo Cực Tông lại có rất nhiều Ám Tử, nếu thật nói ứng phó việc này, cô đương nhiên cũng có tác dụng.