Dịch giả: Tiểu Băng
Tinh Không Đạo Cực Tông quy định rằng, hoặc là đệ tử có điểm cống hiến từ trăm vạn, lựa chọn tế hiến để tấn chức, hoặc là điểm cống hiến của bản thân đạt tới trình độ nhất định, sẽ bị trận pháp Tinh Không Đạo Cực Tông cảm ứng, cưỡng ép tấn chức.
Cách cưỡng chế này là để phòng ngừa điểm cống hiến quá nhiều sẽ làm lũng đoạn giả cả trong tinh không đạo cực, việc này vừa phù hợp với lợi ích của tông môn, mà cũng chẳng bắt con người phải bỏ sức ra để làm, mà là trận pháp sẽ thực hiện, vì trong lệnh bài thân phận của mỗi người đều có trận pháp chi nhãn.
Song cách thứ hai này rất hiếm khi xảy ra, vì số người đạt tới số điểm ấy không nhiều.
Tống Khuyết chính là bị loại phương thức này, bị Bạch Tiểu Thuần lấy điểm cống hiến của Thanh Long hội đẩy cả đống vào, khiến Tống Khuyết vừa mới bay lên không trung, đã bị trận pháp phát hiện, hạ xuống ánh sáng, cưỡng chế hắn đi.
Thiên Không Hội chính là muốn dùng cách này để đưa Bạch Tiểu Thuần đi.
"Cơ hội chỉ có một lần, vì nếu thiếu điểm, không thành công, sẽ làm cho Thanh Long thủ lĩnh đề phòng, chúng ta khó mà làm giống như vậy được nữa."
"Vì vậy, bằng bất cứ giá nào, số điểm cống hiến này Thiên Không Hội chúng ta cũng phải bỏ ra, có nhiều hơn nữa cũng là đáng giá!" người Thiên Không Hội ai cũng quyết tâm, quyết định đợi mấy ngày nữa, vào đêm trăng tròn, khi trận pháp của Tinh Không Đạo Cực Tông chấn động mạnh nhất, sẽ ra tay.
Hôm ấy, đêm khuya, trăng tròn treo trên cao, ánh trăng soi khắp mặt đất, cả Không thành chìm trong ánh trăng dịu dàng, song dù là trong đêm,thì trong thành vẫn vô cùng náo nhiệt, tiếng người huyên náo.
Trong Thanh Long hội khách sạn cũng vậy, tu sĩ vẫn tới lui không ngừng, kẻ phục vụ, người vào di tích.
Bạch Tiểu Thuần ngồi bên bàn, sau lưng có hai thị nữ cầm quạt quạt, quạt này mang ra ngoài tất sẽ khiến người ta tranh đoạt, vì phải tốn rất nhiều điểm cốn ghiến mới đổi được, nhưng Bạch Tiểu Thuần chỉ dùng nó để quạt bình thường mà thôi.