Dịch giả: Tiểu Băng
Đêm đó, khi mở mắt ra, Tống Khuyết đã thấy mình nằm trong một gian phòng trống của khách sạn, hắn nhìn quanh một, mới dám xác định chuyện đã xảy ra hồi ban ngày không phải là ảo giác, mà vì nó là thật, nên làm hắn khóc không ra nước mắt, trong lòng bi phẫn khó tả.
"Tại sao lại như vậy... Ta... Ta vất vả khổ cực một năm a, ăn mặc tiết kiệm, cửu tử nhất sinh..."
" Bạch Tiểu Thuần kia dựa vào cái gì, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì a!!" Tống Khuyết thật sự muốn khóc, hắn cảm thấy tủi thân, cảm thấy rất bất công, hắn nhớ lại cả cuộc đời mình, trên cơ bản có thể chia làm hai giai đoạn.
Giai đoạn thứ nhất, là đường làm quan rộng mở, là Huyết Khê Tông thiên kiêu, tương lai vô hạn, nhưng điểm chấm dứt của giai đoạn này là gặp Bạch Tiểu Thuần... Từ đó trở đi, là bước qua giai đoạn thứ hai, giai đoạn của tủi thân và bi phẫn.
"Vẫn Kiếm Thâm Uyên ta không bằng hắn, Huyết Khê Tông ta không bằng hắn, Nghịch Hà Tông càng không bằng hắn, giờ đã tới Tinh Không Đạo Cực Tông, mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, ta... Ta ngay cả sinh tồn, cũng không bằng hắn!!" Tống Khuyết bi phẫn, hắn vọt ra khỏi phòng, bay lên không trung, định bỏ đi không bao giờ quay đầu lại.
Đột nhiên, một luồng sáng từ Không Vực cầu vồng bỗng đâu bắn xuống, phủ ngay lên người Tống Khuyết trên thân, Tống Khuyết bối rối, theo bản năng xem lại điểm cống hiến của bản thân, mắt trừng to không tin được.
Điểm cống hiến của hắn đã vượt qua con số hai trăm vạn, đã đạt chuẩn bị trận pháp Tinh Không Đạo Cực Tông cưỡng ép lôi lên cầu vồng.
Đây là quy tắc của Tinh Không Đạo Cực Tông.
Tất cả tu sĩ Không thành đều nhìn thấy điều này, ai cũng nhìn hắn đầy hâm mộ và khát vọng, ánh mắt Tống Khuyết lại đầy phức tạp, hắn cúi đầu nhìn khách sạn, không biết mình đang nghĩ cái gì.
Hắn đã làm được, đã trở thành đệ tử áo vàng đầu tiên trong nhóm, làm người đầu tiên được phi thăng lên cầu vồng, nhưng tận sâu trong lòng hắn biết, hắn đã thua hoàn toàn.
Bạch Tiểu Thuần từ trong một gian phòng đi ra, ngẩng đầu nhìn Tống Khuyết trên bầu trời, ho một cái, vẫy tay từ biệt.