Dịch giả: Tiểu Băng
Cổng ra vào di tích cung điện có khá nhiều đá tảng, nếu nhìn kĩ sẽ thấy lẫn trong đám đá tảng đó có một cánh cửa đã bị tàn phá.
Đi qua cửa này, có thể bước vào cung điện dưới mặt đất.
Ngay bên cánh cửa ra vào ấy chính là khách sạn Trường Sinh, tu sĩ ra vào hối hả.
Người thì tính tiền, kẻ bán linh trà, tuy Thanh Long hội chỉ lấy một thành tiền lời, nhưng muốn vào di tích thì phải mua linh trà, giá mười điểm một ly.
Song tính ra thì vẫn còn lương tâm chán so với Thiên Không Hội, thế nên tu sĩ Không Thành không hề phản đối, chưa kể nơi đây là đất tư nhân, bản thân mấy chữ này đã là một loại uy h**p.
Lại thêm đủ loại tin đồn về Thanh Long hội thủ lĩnh càng làm cho người ta nghe mà sợ, không dám đắc tội.
Tống Khuyết thong dong đi đến, thần sắc lạnh lùng, toàn thân hừng hực sát khí, đây đã trở thành bộ dạng quen thuộc khi ra ngoài của hắn, giúp hắn xử lý một số chuyện vặt nhẹ nhàng và dễ dàng.
Hắn không có ý định bước vào chòi hóng mát, mà định đi thẳng tới cửa di tích, song vừa mới tới gần, đang muốn vượt qua đình nghỉ mát, lập tức một tu sĩ Thanh Long hội đi tới ngăn lại.
"Vị đạo hữu này, kính xin mua một ly linh trà." Thanh niên tu sĩ Thanh Long hội mỉm cười khách khí ôm quyền, đây là quy tắc do Trần Mạn Dao định ra, luôn phải khách khí với tu sĩ lui tới.
"Mua linh trà gì?" Tống Khuyết cau mày, giơ lệnh bài của Thiên Không Hội lên.
"Thấy chưa, ta có lệnh bài!"
Thanh niên Thanh Long hội khẽ cười, đã gặp phải nhiều tu sĩ mới từ bên ngoài trở về chưa biết tình hình, nên y rất bình thản, nhẹ nhàng giải thích.
"Thật là ngại nói cho đạo hữu biết, lệnh bài này là của Thiên Không Hội, nhưng nơi đây đã không còn thuộc về Thiên Không Hội, mà là thuộc về Thanh Long hội chúng ta, quy tắc đã được sửa lại." Thanh niên từ tốn nói lại quy tắc mới cho Tống Khuyết nghe.