Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần nghe hỏi mà cảm khái, thực cảm ơn đám trưởng bối kia của Linh Khê Tông và Huyết Khê Tông.
Hồi đó, lúc họ hù dọa hắn, cũng nói y hệt mấy chữ như thế này.
Thế cho nên bây giờ Bạch Tiểu Thuần nghe mấy chữ này là hiểu ngay sẽ chẳng bị sao cả. Trưởng bối mà hỏi thế này thì chỉ muốn hù dọa một phen mà thôi, quá lắm thì đánh cho một gậy, sau đấy, sẽ cho một cái gì đó.
Nghĩ thế, Bạch Tiểu Thuần đã biết mình phải làm gì. Hắn bày ra vẻ mặt cay đắng, như không cam lòng, lại như bi phẫn, thêm cả sự sùng kính và khát vọng Tinh Không Đạo Cực Tông, thêm chút nhớ mong với Nghịch Hà Tông, đủ loại biểu lộ đều hiện ra mặt, tạo nên một sự chua xót và bất đắc dĩ tới tận cùng.
Hắn đứng đó trầm mặc không nói, yên lặng ôm quyền cúi đầu, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không nói nên lời.
Một câu cũng không cần nói, vì biểu cảm của hắn đã nói lên rất nhiều rồi.
Cái kế thê thảm này hắn đã học được ở Huyết Khê Tông, lần nào dùng cũng có hiệu quả, lần này cũng không ngoại lệ.
Ngay cả cô gái lạnh lùng kia cũng nhìn biểu lộ của hắn mà sửng sốt, trên đại điện cũng im lặng một lúc.
"Mà thôi, ngươi dù sao cũng là con tin của Nghịch Hà Tông, Nghịch Hà Tông cũng là ta tông môn liên quan Không Vực ta, đưa đan phương Trí Huyễn Đan ra đây, Đan này tuy có chút khuyết điểm nhỏ nhặt, nhưng cũng có chỗ kì diệu."
"Sẽ không bắt ngươi giao ra không công, lão phu có thể cho ngươi một trăm vạn điểm cống hiến, giúp ngươi có thể tấn chức áo vàng ngay tức khắc, từ nay rời khỏi Không Thành, phi thăng tới đây." Sau một lúc lâu, giọng nói uy nghiêm lại vang lên.
Nữ tu lạnh băng mở to mắt, khó tin nhìn lên đại điện.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý, nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ cay đắng, trong lòng ngoài đắc ý còn có chút coi thường, hắn đã có rất nhiều điểm cống hiến rồi, muốn tới đây thì sớm đã tới, một bữa cơm của hắn đã tốn mấy vạn điểm cống hiến,còn mua cả mấy Khôi Lỗi thị nữ kia.