Dịch giả: Tiểu Băng
Trương Đại Bàn giật mình, đây là gia chủ gia tộc, bá chủ một phương, sao lại nói chuyện thân thiết với mình như thế, người ta là kẻ hô phong hoán vũ cả khu này, là tộc trưởng một gia tộc tu chân, lại còn là đệ tử áo cam nữa.
Nghe nói kia trong tộc đã từng có một người Nguyên Anh tu sĩ, mặc dù Nguyên Anh lão tổ kia đã sớm vẫn lạc, nhưng nhờ phúc từ người đó, gia tộc trong khu vực nho nhỏ này vẫn là một con quái vật khổng lồ.
Lúc hắn tới đây, tràn đầy tự tin tới xin luyện linh, nhưng liên tục thất bại nhiều lần, lại còn luyện phế một món pháp bảo, bị đối phương nổi giận, giam giữ ở đây, nhoáng cái đã hơn nửa năm, Trương Đại Bàn đã sắp phát điên, hắn mỗi ngày ngoài luyện linh vẫn là luyện linh, ăn không đủ no, nhiều lần nếu không phải hắn có niềm tin muốn sống mãnh liệt, thì không chết đói cũng đã chết vì mệt.
Đối với tộc trưởng này, hắn đã có bản năng sợ hãi, nghe thấy đối phương hỏi tên mình, Trương Đại Bàn càng run lợi hại hơn, nhưng trong lòng lại thấy bi phẫn, ngẩng phắt lên nhìn tộc trưởng, nếu ánh mắt có thể giết người, nhất định hắn đã giết tên tộc trưởng kia.
"Ngươi... Đạo hữu, ngươi rốt cuộc có phải là Trương Đại Hải hay không?" tộc trưởng rất lo lắng, lão không dám làm chuyện như diệt khẩu, với sự khổng lồ của Thanh Long hội trước sau gì cũng sẽ điều tr ra, tới lúc đó, lão nhất định sẽ rất thảm, còn làm liên lụy tới cả gia tộc.
"Ta chính là Trương Đại Hải!!" Trương Đại Bàn nói to.
Tộc trưởng tu chân run lên, hai chân run run, mặt rụt lại, chạy tới chỗ tên gia nô đã ngớ cả người nãy giờ.
"Cẩu nô tài, lúc đầu lão phu đã dặn thế nào hả, đây là khách quý của nhà ta, là khách nhân tôn quý nhất, ngươi nhất định phải hầu hạ cho tốt, thế mà tên nô tài nhà ngươi lại hại ta thế này đây!" tộc trưởng gầm lên, tên gia nô bị ném văng đi.