Dịch giả: Tiểu Băng
"Ngươi... Ta..." Thần Toán Tử ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần, thực không thể nào tin được, dù là tận mắt nhìn thấy.
Cả người hắn choáng váng, chợt nhớ tới cái lý tưởng hào hùng khi quyết định rời khỏi Bạch Tiểu Thuần mấy tháng trước.
Lúc đó, hắn cảm thấy quyết định của mình vô cùng chuẩn xác, nhưng bây giờ... Thần Toán Tử cảm thấy thế giới hình như đang đùa bỡn mình...
Nhất là nghe thấy Bạch Tiểu Thuần nói tưởng hắn còn thảm hơn mình, suýt chút nữa Thần Toán Tử rơi nước mắt.
Má nó, toàn thân phục trang đẹp đẽ, mặt mày hồng hào, còn cưỡi Ngạc Ngư Thú, nhìn thảm cái chỗ chó nào! Thực không công bằng!
Nghĩ lại thê thảm của mình mấy tháng nay, làm thầy tướng số ít người tin chưa nói, nhiều lần còn xảy ra đánh nhau, với tu vi của hắn, vốn là không sợ, nhưng đối phương quá nhiều người, nên đành phải trốn đông núp tây, chạy tới thành bắc này, vất vả lắm mới đứng được, nhưng thu nhập ít ỏi, mỗi ngày đều đói, còn phải mỗi ngày nộp tiền thuê chỗ cố định cho đám bảo kê, để được ở lại lâu dài.
Thần Toán Tử cười khổ, thở dài.
"Ngươi như thế gọi là thảm? Sao ta thấy ngươi mập ra..."
Bạch Tiểu Thuần nhảy xuống, cất cá sấu đi, đứng trước mặt Thần Toán Tử, quần áo đẹp đẽ và cái áo cam làm Thần Toán Tử hít thở rất vất vả, hắn biết, chỉ riêng cái áo này cũng phải tốn mười vạn điểm cống hiến, con Ngạc Ngư Thú kia cũng ít nhất mười vạn điểm, hồi đó lúc đi ngang Linh Thú các, hắn cũng rất hâm mộ.
"Ta rất thảm, ngươi không biết đâu, ài, hai ngày rồi ta không được ăn Bảo Ngọc Linh Mễ, một ngày rồi không uống Bách Hoa Linh Nhưỡng, đã hơn nửa ngày không được dùng linh thủy tắm rửa, ngươi xem, da của ta rịn mồ hôi rồi này, dạo này nghèo rớt dái luôn a." Bạch Tiểu Thuần giơ cánh tay lên, bất đắc dĩ mở miệng, hắn nói những thứ này đều là lời nói thật... theo cách sống của hắn ở đông thành, dù chạy tới thành Bắc tị nạn, cũng không muốn mình bị thiệt thòi.