Dịch giả: Tiểu Băng
Đạo Hà Viện, Cực Hà Viện và Tinh Hà Viện, đều lần lượt tới Nghịch Hà Tông.
Sau khi thương lượng, trừ Tinh Hà Viện là Nghịch Hà Tông không hề cho thỏa hiệp, Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện đều đàm phán thành công, tuy cũng bị Nghịch Hà Tông đòi hỏi rất nhiều, cũng phải kí một số ước định kềm chế, nhưng vẫn là không phải nhả ra quá nhiều tài nguyên trước đã lấy, hai bên đều lùi một bước, nhường nhịn lẫn nhau.
Kết quả này cũng khiến mối quan hệ của Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện với Nghịch Hà Tông trở nên hòa hoãn hơn, dù sao giữa hai bên vốn cũng chẳng có thù hận gì, chỉ là chút bài xích người từ ngoài tới theo bản năng mà thôi.
Song qua chuyện này, sự bài xích cũng đã giảm đi rất nhiều.
Duy chỉ có Tinh Hà Viện là Nghịch Hà Tông không đồng ý châm chước, vì nếu tha cho Tinh Hà Viện, chuyện đòi tái phân phối tài nguyên sẽ lại tiếp tục phát sinh.
Vì Nghịch Hà Tông chiếm thế thượng phong, lại thêm quy tắc của Tinh Không Đạo Cực Tông áp chế, Tinh Hà Viện đành phải chịu đựng, chẳng những phải nộp lại hết tài nguyên, còn phải trả cược Tinh Vẫn Thạch.
Quan hệ của hai tông cũng trở thành cừu địch.
Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện rất khoái chuyện này, họ đều là cáo già, đều hiểu đây là Nghịch Hà Tông đang muốn chứng tỏ với mọi người, họ không hề sợ chiến tranh, cũng đồng thời trấn an Đạo Hà Viện và Cực Hà Viện, cho họ nhìn thấy bố cục mà họ muốn thấy.
Song tất cả những việc này chẳng ảnh hưởng gì tới Bạch Tiểu Thuần, sau khi vơ vét tài nguyên của tông môn, hắn lập tức đi tìm dược thảo.
Nghịch Hà Tông không từ chối bất kì yêu cầu gì của Bạch Tiểu Thuần, hắn kiếm được một số linh thảo quý hiếm đã từng bị liệt vào danh sách thất truyền, để chế tạo thuốc mê.
Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bế quan luyện dược, trong quá trình luyện, hắn cũng tập sao cho lời nói miệng và suy nghĩ trong đầu hoàn toàn khác nhau.
Chính là để lừa tiểu Ô Quy...
Mẻ luyện này kéo dài một tháng, một ngày nọ, Bạch Tiểu Thuần kích động nhìn hai viên đan dược màu trắng to cỡ móng tay, vô cùng phấn khởi.