Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần đi không lâu, cả Nghịch Hà Tông đều đã biết hắn đi đâu, mọi người chìm trong im lặng, chờ đợi kết quả.
Họ đều đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho kết quả xấu nhất, tuy trong lòng ai cũng hy vọng sẽ xuất hiện kỳ tích.
Song bây giờ, Bạch Tiểu Thuần và ba vị lão tổ trở về, tin tức Nghịch Hà Tông chiếm hết mười thành tài nguyên, nghiền ép tam tông đã được truyền ra, cả tông môn đều sôi trào.
Lúc chiến thuyền trở về, cả tông môn bùng lên tiếng hoan hô vang dậy trời đất.
"Bạch sư huynh uy vũ!"
"Thiếu tổ quyền đánh Tinh Hà, chân đá Cực Hà, vô địch thiên hạ!"
...
Những tiếng hoan hô như sấm dậy khiến Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động.
"Họ đang hô tên ta!" Bạch Tiểu Thuần phấn khởi kéo áo Hàn Tông.
Hàn Tông vội ho một tiếng, không trả lời, rút tay áo về, cùng Phong Thần Tử và Xích Hồn đi về Nghịch Hà sơn.
Bạch Tiểu Thuần vội vang bay ra, nhìn cả tông môn sôi trào, hoan hô tên hắn, nghĩ mình không nên ra vẻ lạnh lùng ngạo mạn, mà nhất định phải hòa ái dễ gần, để cho mọi người vui vẻ, thế là hồ hởi bay thẳng về phía có nhiều đệ tử nhất.
Mấy ngày sau đó, Bạch Tiểu Thuần không ngừng khoe khoang kể lại chuyện trong Truyền Thừa chi địa, đủ loại phiên bản được tung ra, lan truyền khắp Nghịch Hà Tông, song trong phiên bản nào, hắn cũng miêu tả mình thành một người anh hùng khí khái, uy vũ bất phàm, chỉ có một mình mà áp chế bao nhiêu là người.
Bạch Tiểu Thuần trở thành người được sùng bái nhất, hắn chỉ nhìn nữ đệ tử nào đó cười, mà nữ đệ tử đó lại kích động đến mức hôn mê bất tỉnh.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy cuộc đời này thực là tươi đẹp, cả bầu trời, cả mặt trời cũng đang cười tươi với hắn...
Thiết Đản cũng được thơm lây, hôm nào cũng thấy nó diễu võ dương oai bay tới bay lui.
Mãi tới cả nửa tháng sau, mọi việc mới dần lắng xuống, Bạch Tiểu Thuần cũng thu tâm, nhớ tới chuyện ở Truyền Thừa chi địa, hắn càng thêm để tâm tới tu vi của mình.
"Ta phải mạnh hơn một chút nữa..." Bạch Tiểu Thuần bắt đầu bế quan, tu hành Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết và Bất Tử Cân.