Dịch giả: Tiểu Băng
Tam tông phát điên, rất muốn tới cản, nhưng khu vực Bạch Tiểu Thuần chọn là tuyệt địa, cấm chế ở đó là mạnh nhất, họ không thể qua đó được.
Đành phải trơ mắt nhìn hai con rùa bò đi càng ngày càng xa, một nghìn ba trăm trượng, một nghìn sáu trăm trượng, rồi đến hai nghìn trượng, phạm vi mà bọn họ không bao giờ chạm tới được.
"Hai nghìn … hai nghìn trượng!!"
"Tên khốn kiếp, sao hắn tới được hai nghìn trượng, vậy chẳng phải hắn sẽ vượt qua cả Đạo Hà viện, trở thành người tiếp xúc với ấn kí đầu tiên sao!"
Tu sĩ tam tông xôn xao, cực không cam lòng.
Trong khu vực hai ngàn trượng, thuật pháp dày đặc như mưa, bắn xuống mai rùa như mưa rơi trên lá chuối, Bạch Tiểu Thuần ngừng lại, hơi đẩy Quy Văn nồi lên để nhìn ra ngoài.
Hắn đã nghe được tiếng xôn xao của tu sĩ tam tông ở xa xa, nhưng họ càng xôn xao, hắn càng vui vẻ. Bỗng Ấn Kí Sơn rung lên, một cái ấn kí bay ra, xoay mấy vòng, đã tới khu của Bạch Tiểu Thuần.
"Hà hà, giờ còn có ai giành được với ta, ấn kí, tới đây!" Bạch Tiểu Thuần cười ha hả, bấm pháp quyết, chỉ vào ấn kí.
Hắn ở gần Ấn Kí Sơn nhất, chiếm được tiên cơ lớn nhất, giờ chẳng có ai tới tranh, nên hắn vừa chỉ một cái, ấn kí liền bay ngay tới chỗ hắn, chui vào trong mai rùa, biến mất.
"Một cái!" Bạch Tiểu Thuần đại hỉ.
Tu sĩ tam tông đều nhìn thấy cảnh này, mắt ai nấy đỏ lên như mắt thỏ, nhất là người của Đạo Hà tông, cả đám như nổi điên, giục cự nhân xông vào, ngay lúc ấy, lại có một ấn kí từ trong núi bay ra, xoay mấy vòng, rồi lại bị Bạch Tiểu Thuần lấy mất, tam tông gào thét vang trời.
"Bạch Tiểu Thuần, ngươi muốn chết!!"
"Chơi vậy không công bằng!!"
"Bạch Tiểu Thuần, ngươi thực quá đáng!!"
Bạch Tiểu Thuần vui vẻ hát hò, chờ thêm một lúc, ấn kí thứ ba bay tới, lại bị hắn lấy đi, Bạch Tiểu Thuần rất là thỏa mãn.
"Dừng ở đây chờ vậy, tới cái nào, lấy luôn cái đó, hà hà!" Bạch Tiểu Thuần cực kì đắc ý, cảm thấy mình thật là lợi hại, thực muốn hất cằm, vung tay áo nhỏ, lấy gương ra hỏi giả Dạ Táng, người nào là lợi hại nhất.