Dịch giả: Tiểu Băng
Người của hai tông Tinh, Cực đều cười, thu ánh mắt lại, không để ý tới Nghịch hà Tông nữa, trong lòng ai cũng đầy khinh thường.
Bốn tông môn là đua tranh giành số lượng phần truyền thừa, nên số lượng người tham gia là yếu tố cực kỳ quan trọng, Nghịch Hà Tông chỉ có một người hợp tư cách, như vậy trên cơ bản là không thể gây ra một chút lo ngại nào, e là lần này Nghịch Hà Tông chỉ lấy được một trong một trăm cũng đã là may mắn lắm.
Tu sĩ Tinh Hà Viện thở phào nhẹ nhõm, sát ý đối với Nghịch Hà Tông cũng giảm hẳn, thay bằng khinh miệt.
Duy chỉ có Trần Vân Sơn mắt vẫn rực sát ý nhìn Bạch Tiểu Thuần. Mối hận một tháng trước khiến cả tháng nay hôm nào hắn cũng gặp ác mộng, còn bị tông môn trừng phạt, hôm trở về tông môn ai cũng cười nhạo hắn, khiến oán khí của hắn vô cùng mãnh liệt.
"Tiếc là ở đây không cho phép giết người, nếu không nhất định ta sẽ g**t ch*t ngươi!" Trần Vân Sơn nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, thầm nghĩ.
Người Cực Hà Tông cũng thu ánh mắt, không còn hứng thú với Nghịch Hà Tông, đối với họ, đây chỉ là một lần đi làm nhiệm vụ cho tông môn, ai tham dự cũng được ban thưởng rất xa xỉ.
Thiên Giác Kiếm cuối cùng cũng tới nơi, ba người Xích Hồn, Bạch Tiểu Thuần và Thiết Đản hạ xuống đất.
Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn hai tông kia, thấy phe nào cũng cả hai chục tu sĩ kết đan, người nào cũng mạnh mẽ vững vàng thì cảm thấy vô cùng lo lắng.
"Sao… sao họ có nhiều người như vậy..." Bạch Tiểu Thuần bồn chồn, chỉ có một mình mà phải tranh với hơn bốn mươi người đoạt truyền thừa ấn ký, cơ thể nhỏ bé của hắn làm sao chịu nổi.
Ba người Xích Hồn nhíu mày, đảo mắt qua hai tông Tinh, Cực rồi ngồi xuống, không có ý tới bắt chuyện với nhau.
So với hai tông này, Nghịch Hà Tông trông khá là thế đơn lực bạc.