Dịch giả: Tiểu Băng
Đệ tử Nghịch Hà Tông đều quay sang nhìn Bạch Tiểu Thuần như nhìn thần nhân.
Nhất là đệ tử Huyết Khê Nhất Mạch, không ít người ứa nước mắt, rõ ràng là nhớ lại kinh nghiệm của bản thân mình.
Linh Khê Nhất Mạch cũng vô cùng xúc cảm, Huyền Khê Nhất Mạch cũng có được một ít người từng trên chiến trường bị đám người đi theo Bạch Tiểu Thuần đùa bỡn kiểu này...
Đám đệ tử Đan Khê thì mắt sáng rỡ, họ đã từng nghe nói những chiến tích của Bạch Tiểu Thuần, những kết quả không ngờ như thần thoại trong truyền thuyết những khi Bạch Tiểu Thuần luyện đan nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy, nay được tận mắt xem, ánh mặt họ nhìn Bạch Tiểu Thuần càng thêm cuồng nhiệt.
Đám đệ tử Cực Hà Viện và Đạo Hà Viện cực kinh hoàng, vừa la hét vừa dùng hết tốc lực mà chạy, sợ lây phải đám khói đen kia.
"Đó… đó là cái gì vậy?!"
"Là đan dược gì, sao kh*ng b* thế!"
"Trên đời sao lại có thứ đan dược như thế, tu sĩ Kết Đan mà cũng không chống đỡ được bao lâu, đan dược này quá kinh khủng!!"
Đệ tử hai tông kia nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy sợ hãi, hắn quá khủng khiếp! ai nấy đều trở nên vô cùng kiêng kị hắn.
Bạch Tiểu Thuần khẽ ho, nhìn họ, nhún vai.
"Các ngươi thấy rồi chứ, ai bảo họ ép ta, ta đã nói rồi, ta mà tức giận, bản thân ta cũng phải sợ hãi, nhưng mà họ không nghe, cứ cố ép ta!" Bạch Tiểu Thuần ra vẻ tủi thân, rồi như nhớ ra cái gì đó, quay qua hỏi tu sĩ kết đan của hai tông.
"Đúng rồi, hình như mới nãy các ngươi định nói cái gì đó đúng không?"
Tu sĩ hai tông run lên, đám trúc cơ lập tức lùi ra xa mấy kết đan, còn tu sĩ kết đan hai tông thì sợ đánh thót, vội đáp.
"Không có gì, ta chỉ muốn nói là, Bạch đạo hữu quả nhiên danh bất hư truyền, là rồng phượng trong loài người!"
"Đúng vậy đúng vậy, sau này mọi người đều là người trong trung du Tu Chân Giới, phải thân tình với nhau nhiều hơn."
Bạch Tiểu Thuần cười đắc ý, đang định khoác lác mấy câu, trong đại điện đã vang lên một tiếng hừ như tiếng sấm, một người từ trong bay vọt ra, là một lão giả tóc đỏ rực, ánh mắt như điện, vỗ cho đám đệ tử Tinh Hà Viện mỗi người một cái.