"Sau này không được như vậy nữa, ta là cha ngươi, nào có chuyện con đi bảo vệ cha, phải là ta bảo vệ ngươi, chờ đến khi ta già, không đi được nữa, mới đến lúc ngươi bảo vệ cho ta!" mũi Bạch Tiểu Thuần cay cay, lớn tiếng nói.
"Còn nữa, sau này không được chơi trò mất tích, muốn làm gì, đi đâu, cũng phải nói cho ta biết!"
Thiết Đản cọ cọ đầu vào ngực Bạch Tiểu Thuần, cuộn mình nằm gọn trong lòng hắn, ngửa bụng lên, lè lưỡi ra, thể hiện một bộ dáng rất đáng yêu, làm Bạch Tiểu Thuần nhìn càng đau lòng.
Hắn áp tay phải vào Thiết Đản, truyền khí tức Thiên Đạo Kim Đan vào người nó, Thiết Đản rên lên thoải mái, l**m l**m mặt Bạch Tiểu Thuần.
Chữa trị xong ít nội thương còn sót lại trong cơ thể Thiết Đản, Bạch Tiểu Thuần lại nhìn những vết thương của nó, đau lòng lấy ra một đống đan dược đút cho Thiết Đản.
Những đan dược này cái nào cũng là hàng ngoại hạng, rất đắt tiền, nhưng Bạch Tiểu Thuần không hề tiếc chút nào.
Thiết Đản nhe răng như cười với hắn, đôi mắt nó rất ấm áp, đầy linh tính như người thân nhìn nhau.
Một hồi lâu sau, Bạch Tiểu Thuần lại trách Thiết Đản mấy câu, Thiết Đản lắc đuôi, cọ cọ lấy lòng hắn, Bạch Tiểu Thuần thấy vậy cũng thôi, không đành lòng mắng nữa.
Ôm Thiết Đản về động phủ, những vết thương của nó dần lành lặn, khí tức sắp đột phá càng trở nên thêm rõ ràng.
Bạch Tiểu Thuần thấy vậy, biết Thiết Đản sắp bước vào Kết Đan, đối với chiến thú, ý nghĩa của việc này hoàn toàn khác với con người, mức độ nguy hiểm tuy không bằng con người, nhưng Thiết Đản là Vương Thú, nên không đơn giản giống như chiến thú bình thường kết đan.
Hắn lo lắng chạy đi tìm Trịnh Viễn Đông, Nghịch Hà Tông rất quan tâm tới Thiết Đản, nhất là Linh Khê Nhất Mạch, Trịnh Viễn Đông lập tức hạ pháp chỉ, sắp xếp riêng một chỗ trên đỉnh Nghịch Hà Sơn cho Thiết Đản kết đan.