Dịch giả: Tiểu Băng
Thấy Bạch Tiểu Thuần cho đội tuần tra rời đi, lão giả thở phào, lão biết làm như vậy, chứng tỏ Bạch Tiểu Thuần cũng đã bắt đầu đồng ý nói chuyện vào lão.
"Không dám nói là bất cứ chuyện gì cũng biết, chỉ có thể nói đa số mà thôi, nhưng hầu như chuyện gì Man Hoang chúng ta cũng biết, vì ám tử của chúng ta phân tán khắp cả Thông Thiên đại lục, dù ở đầu nguồn, trung du, hay hạ du, đều có người của chúng ta!" lão giả ngần ngừ một lúc rồi mới trả lời. Đây là câu hỏi đầu tiên của Bạch Tiểu Thuần, lão phải suy nghĩ cẩn thận rồi mới đáp, trong câu trả lời của lão có chứa đựng sự ngạo nghễ và tự hào, rõ ràng rất tự tin về phương diện tình báo của mình.
"Tốt, ta muốn hỏi một người!" Bạch Tiểu Thuần nói.
"Tu vi gì?" Lão giả lập tức hỏi.
"Hẳn là Trúc Cơ!" Bạch Tiểu Thuần nghĩ nghĩ, đáp.
"Trúc Cơ? Việc này đơn giản, đây là lần đầu chúng ta thành lập liên hệ, như vậy đi, lần này miễn phí, không thu phí của ngươi. Nói đi, người đó tên gì, và ngươi muốn biết điều gì? "
Lão giả thở phào, đối với mạng lưới thông tin khắp cả Thông Thiên đại lục, tìm tin tức một tu sĩ trúc cơ không hề có nguy hiểm gì, rất là đơn giản.
Bạch Tiểu Thuần hồi hộp, thấy lão giả tự tin như thế, trong lòng cũng thấp thỏm hy vọng.
"Người này tên là Đỗ Lăng Phỉ, cô ấy... hồi trước lúc còn ở Linh Khê Tông, cô ấy đã dùng cái tên này, sau đó trong Huyết Khê Tông Huyết Tử thí luyện lại từng xuất hiện, ta muốn biết thân phận thật sự của cô ấy!"
"Tìm thân phận? Dù ngươi chỉ biết có nhiêu đó thông tin, nhưng nếu từng có một người như thế tồn tại, đương nhiên chúng ta sẽ tìm ra, ngươi chờ một chút!" lão giả cười khẽ, sau đó biến mất, có lẽ là trở về Man Hoang để ra lệnh tìm người.
Trần Mạn Dao nhắm mắt im lặng, giống như từ lúc lão giả xuất hiện, thì cô cũng bị phong ấn, để giúp cô không bị sự nghịch chuyển mà thương tổn tới linh hồn.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu, yên lặng chờ đợi, thời gian trôi qua, đã qua nửa canh giờ, đối phương vẫn chưa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu thấy lo lắng.