Dịch giả: Tiểu Băng
Có mấy đệ tử đi ngang qua, đều nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần và lá thư trên tay hắn.
Lá thư này, quả thực là một lá... Thư tình!
Bạch Tiểu Thuần nhận được thư tình, trong họ không một ai ngạc nhiên, mà còn nhìn hắn với vẻ chúc mừng, và hâm mộ.
Bạch Tiểu Thuần run run cầm lá thư tình, trong lòng không bình tĩnh nổi, mắt mở to, vô cùng kích động.
"Đây là… lá thư tình đầu tiên ta nhận được trong đời mình! Trước kia toàn nhận được toàn là chiến thư mà thôi!" Bạch Tiểu Thuần cảm động muốn rơi nước mắt, hắn hít sâu, ngẩng đầu, đầy thâm tình nhìn theo cô gái đưa thư đầy bối rối bỏ chạy đi xa.
"Tuy không biết ngươi tên gì, nhưng... đây là lá thư tình đầu tiên Bạch Tiểu Thuần ta được nhận, nên ta nhất định sẽ giữ kĩ lá thư này cho hậu thế đời sau được thấy lão tổ của chúng năm đó phong thái ngời ngời động lòng người như thế nào!" Bạch Tiểu Thuần cảm khái vô tận, cảm thấy mình nên luôn luôn hết lòng trung thành với Nghịch Hà Tông.
"Ta yêu Nghịch Hà Tông, ta yêu tất cả đồng môn..." Bạch Tiểu Thuần cố gắng kềm chế cảm xúc trong lòng, cẩn thận cất kĩ lá thư kia đi, sau đó hất cằm, phất tay áo nhỏ, đang định đi, thì nhìn thấy...
Từ đằng xa, lại có một nữ đệ tử Huyền Khê Tông cắn cắn môi do dự, sau đó cương quyết chạy tới trước mặt hắn, đầu cúi xuống, mặt đỏ bừng, nhét vội lá thư trong tay vào tay hắn, rồi chạy vụt đi.
Bạch Tiểu Thuần ngây người, kinh ngạc nhìn lá thư thứ hai trong tay mình, ngoài bìa thư không phải là hình trái tim, mà là vẽ hai hình người nho nhỏ nắm lấy tay nhau...
Không chỉ một mình Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, đám đệ tử đứng quanh xem náo nhiệt cũng ngạc nhiên.
"Thiếu tổ nhận được thư tình không phải là chuyện lạ, nhưng không ngờ lại nhận được một lúc tới hai cái!"
"A a a, Hứa Tiểu Sơn ta ngọc thụ lâm phong, tại sao không có ai tặng thư tình cho ta? "
Bạch Tiểu Thuần rưng rưng, cả người khẽ run, cảm động ngập tràn.