Dịch giả: Tiểu Băng
Nghiên cứu cẩn thận Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết và Bất Tử Cân xong, trong lòng Bạch Tiểu Thuần tràn đầy chờ mong đối với tương lai, dù không biết bây giờ mình đã tăng lên được bao nhiêu thọ nguyên, nhưng nghĩ đến ít nhất cũng được hơn ngàn năm, trong lòng vô cùng kích động.
Hắn rất kiên nhẫn với sự buồn tẻ của việc tu hành, vừa tu Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vừa thử tu Bất Tử Cân.
Về Bất Tử Cân, Bạch Tiểu Thuần ngẫm nghĩ rất lâu, sau đó quyết định tu ngón chân cái của chân trái trước.
"Tu từ đầu ngọn cây của cái cây là ổn thỏa nhất!" Bạch Tiểu Thuần gật gù, tưởng tượng mình giơ chân lên ỉn một cái cũng làm người ta bị thương kêu lên thảm thiết thì rất hài lòng, nghĩ mình quyết định thực không sai.
"Kẻ đần mới chọn ngón tay, ngón tay thì có gì lợi, người nào cũng đề phòng cái đó mà, tới lúc gặp nguy, đâu có dùng ngón tay bỏ chạy được. Nhưng ngón chân thì khác, chẳng những có thể xuất kỳ bất ý công kích, còn có thể ấn mạnh xuống đất, tăng tốc độ đào tẩu, chỉ cần mạng còn, thì cái gì cũng còn!" Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mình thực là anh minh thần võ, không khỏi cảm khái, thực muốn soi gương sùng bái bản thân, nhưng nhìn quanh khắp, mới phát hiện ra trong động phủ mình không có cái gương nào.
"Sao lại thế được, sao lại không có gương!" Bạch Tiểu Thuần thực mất hứng, chợt nhớ ra trong túi trữ vật của mình, lúc đánh chết nữ tử của Không Hà Viện hình như trong túi trữ vật của nữ tử kia có một cái gương.
Thế là lại mở túi trữ vật, lấy ra một cái gương tròn bằng lòng bàn tay.
Bạch Tiểu Thuần ngắm nghía một lúc, trong lòng vui vẻ, gương này không phải gương thường, mà là một món pháp bảo, đương nhiên không thể bằng ba món pháp bảo của hắn, nhưng cũng có thể hình thành một cái pháp thân.