Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy cực kỳ oan uổng, dùng cả sức ạmnh Thiên Đạo Kim Đan, Bất Tử Kim Cương thân cũng dùng nốt, tốc độ cực nhanh, ào ào vọt đi, nhưng vẫn không làm sao nhanh bằng con thỏ. Mà con thỏ này đạp cũng rất là xảo trá, toàn là đạp vào những chỗ hiểm, đau nhất trên người Bạch Tiểu Thuần.
Khiến Bạch Tiểu Thuần không ngừng kêu vang đau đớn, khóc không ra nước mắt, định lấy ba món Chí Bảo ra dùng, nhưng con thỏ không cho hắn thời gian kịp lấy chí bảo, nó tăng tốc, đạp liên tiếp vào Bạch Tiểu Thuần.
Rất là quá đáng, vì bây giờ con thỏ lại nhắm đá vào mặt hắn...
Bạch Tiểu Thuần muốn nổi điên, hắn nhận ra con thỏ không để cho hắn lấy chí bảo, để báo thù ngày xưa hắn dồn ép nó.
"Sao lại oán ta, là tự ngươi thích đi học vẹt cơ mà, ngươi… ngươi… ngươi ăn h**p người quá đáng!" Bạch Tiểu Thuần gào lên.
"Ngươi tưởng ta thích học vẹt lắm hả, khốn kiếp, ngươi không nói tới còn đỡ, ngươi ngươi ngươi... Đều tại ngươi!!" Con thỏ cũng giận đến điên, chân không ngừng đá, miệng không ngừng trách mắng Bạch Tiểu Thuần.
"Đều tại ngươi, nhất là lần đầu tiên đó, ngươi chỉ nói có nửa câu rồi dừng, ngươi có biết lúc đó thiếu chút nữa bức lão phu thành điên hay không!"
"Nói cho ngươi biết, Bạch tiểu tử, từ nay trở đi nếu lão phu lại nói vẹt, ngươi phải nói cho hết câu mới được ngừng nghe rõ chưa!" Con thỏ càng nói càng tức giận, tần suất đá đạp càng nhanh hơn.
Bạch Tiểu Thuần cả người đau đớn, rống to.
"Giết người, giết người!!"
"Ai tới cứu cứu ta a, ta là Nghịch Hà Tông thiếu tổ, ta đổ máu vì Nghịch Hà Tông kia mà!"
"Lão tổ cứu mạng!!" Mặc Bạch Tiểu Thuần gào rống tới cỡ nào, cả đám nguyên anh đều không ai ló mặt, Bạch Tiểu Thuần càng tủi thân.
"Con thỏ, ngươi ăn h**p người quá đáng!!"
"Ta nói chuyện chỉ nói nửa câu thì sao, nếu lúc đó không phải chỉ nói nửa câu, ngươi học được hết một câu, thì ta mất mạng còn gì nữa!"