Dịch giả: Tiểu Băng
Mấy ngày sau đó không còn xảy ra việc thi thể bị hút khô, mọi người cũng không còn để ý đến nữa, nhưng mà mấy ngày này, mỗi lần Bạch Tiểu Thuần đi ra ngoài, cả người lại đắp đầy phù văn, khiến ai cũng phải chú ý.
Nhất là đám Hứa Bảo Tài, ai nấy đều kinh ngạc nhìn Bạch Tiểu Thuần, hỏi căn kẽ nguyên nhân, Bạch Tiểu Thuần lại không thể không nói, để lộ ra chuyện trong Nghịch Hà Tông có ma quái.
Thế là đám Hứa Bảo Tài bị hù, thi nhau bắt chước Bạch Tiểu Thuần, đổi một đống Trừ Tà phù dán lên người, song so với Bạch Tiểu Thuần, số lượng phù của bọn họ thực là quá ít ỏi...
Phù văn của Bạch Tiểu Thuần toàn là phù văn cao cấp, ngoài cái mặt, tất cả phần còn lại của thân hình đều được dán phù văn.
Đi ra ngoài, ai nhìn thấy, cũng phải há hốc mồm.
Chu Tâm Kỳ, Quỷ Nha, Tống Khuyết Cửu Đảo, cả đám đều bị Bạch Tiểu Thuần làm cho sửng sốt, một buổi chiều, Bạch Tiểu Thuần gặp Công Tôn Uyển Nhi.
"Tiểu Thuần sư huynh, ngươi đây là..." Công Tôn Uyển Nhi cũng bị ‘trang phục’ của Bạch Tiểu Thuần làm cho ngây người.
"A, Công Tôn sư muội." Bạch Tiểu Thuần nhìn Công Tôn Uyển Nhi, lại nhìn quanh một vòng, mới bước tới.
"Ta nói cho ngươi chuyện này, ngươi đừng nói cho người khác biết, trong Nghịch Hà Tông chúng ta có ma quỷ, nên ta mới dán nhiều Trừ Tà phù như vậy."
Công Tôn Uyển Nhi ngớ người, nghiền ngẫm nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn đống phù văn, thậm chí còn thò tay ra sờ sờ, sau đó cố nén cười, hứa sẽ không nói cho ai khác biết.
Bạch Tiểu Thuần rất là đắc ý, tiếp tục đi lòng vòng khắp nơi.
Chuyện trong Nghịch Hà Tông có ma quỷ dần được lan truyền rộng rãi, đến khi các lão tổ biết chuyện thì không còn áp chế được nữa, ai nấy chỉ còn biết nhìn Bạch Tiểu Thuần mà cười khổ.
"Kết Kim Đan rồi... mà còn sợ quỷ..."
"Mà nếu đã là vong hồn, thì đống phù văn đó của Bạch Tiểu Thuần cũng có dùng được đâu..."