Dịch giả: Tiểu Băng
Thân ảnh trắng toát xuất hiện, nhiệt độ xung quanh trở nên lạnh hẳn, bầu không khí trở nên âm trầm, thân ảnh áo trắng kia, hình như là một nữ tử.
Một mái tóc dài bồng bềnh, lờ lững di chuyển trên chiến trường.
Những nơi thân ảnh đi qua, mặt đất đều bị đóng băng, cây cối héo chết, như bị mất đi sức sống, còn nữ tử bạch y, thì như hút lấy những sinh cơ ấy, hình dáng càng lúc càng rõ ràng.
Ả đi tới bên một thi thể, cúi đầu khẽ cười, hút một cái, thi thể kia lập tức héo quắt lại, không còn giống người mới chết mấy ngày, mà giống như người đã chết mấy năm.
Ả kia không dừng lại, tiếp tục đi tới cái xác thứ hai, cứ thế đi khắp hết các thi thể trên chiến trường. Chỉ trong một thời gian ngắn, tất cả xác chết đều thành xác khô, còn cơ thể của cô gái thì trở nên thật rõ rệt, ả xoay cổ, ngẩng đầu nhìn ra xa, rồi tiếp tục lướt đi tới một khu vực khác.
Khu vực này thuộc về Huyết Khê Tông, là nơi Huyết Khê Tông dùng để Luyện Thi, xung quanh đều có trận pháp phong ấn, nhưng những phong ấn này hình như không hề tồn tại với cô gái, ả cứ thế lướt qua, tiếp tục hút...
Những thi thể nơi này héo quắt lại, chỉ trong chớp mắt, hơn vạn thi thể nơi đây đều trở thành thây khô, nhiều bộ khi có một cơn gió thổi qua, vỡ vụn ra thành tro bụi...
Cô gái khẽ nấc một cái như người mới ăn no, khẽ nghiêng đầu, mây đen đã tán bớt, một ánh trăng chiếu vào, soi rõ gương mặt ả.
Công Tôn Uyển Nhi!
"Cuối cùng cũng được một lần ăn no, đáng tiếc đều là linh chết, thật là nhớ ăn linh sống quá." Công Tôn Uyển Nhi khẽ cười, quay người biến mất.
Ả biến mất, mây đen cũng không còn, trăng sáng lại hiện ra, ánh trăng trắng bệch ảm đạm...
Việc Công Tôn Uyển Nhi xuất hiện không một ai nhìn thấy, ngay cả các lão tổ nguyên anh cũng không biết...