Dịch giả: Tiểu Băng
Bên bờ Không Hà Viện, trong rừng, trong một cái hố cực sâu...
Trong hố là một cây Không Dong Thụ vỡ vụn, thật lâu sau, từ trong đó mới có một bóng người run rẩy cố gắng bò ra, chính là tên thiên kiêu mới kêu gào ban nãy.
Trên mặt hắn không còn sự kiêu ngạo, hay điên cuồng, mà chỉ có sợ hãi và sợ hãi. Hắn không dám tới bờ Thông Thiên Hà nữa, mà khoanh chân ngồi xuống, trong lòng rất sợ Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần rất là đắc ý, từ lúc ra khỏi cơ thể Huyết Tổ hắn đã phát hiện ra trong thời gian điều khiển Huyết Tổ, Bất Tử Trường Sinh công của hắn đã tăng tiến mạnh mẽ, đã tạo ra được bộ Tu La thân thứ hai.
Nhưng hắn biết ngoài chiến trường, hắn nhất định sẽ bị người ta chú ý, thế nên mới cố nhịn không bày nó ra, chính là để chờ tới lúc có kẻ tưởng hắn dễ ăn nhào tới ăn h**p, hắn mới lôi ra, đánh cho kẻ đó văng về.
Nhìn theo tên thiên kiêu cuồng vọng bị mình hất bay, tới giờ vẫn chưa thấy lại bóng dáng, Bạch Tiểu Thuần vô cùng sung sướng.
"Cho đáng đời giỏi ăn h**p người ta!"
Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ mở miệng, tu sĩ Không Hà Viện quanh đấy đều nhìn hắn mà kinh sợ, không còn ai dám tới khiêu chiến hắn nữa, cả Không Dong Tử Thụ cũng run rẩy mà né hắn ra.
Họ né tránh hắn, nhưng trong lòng rất uất nghẹn, hận không thể đập nát cái trận pháp hóa thân của hắn, để Bạch Tiểu Thuần phải thò ra chiến đấu một mình, đến lúc đó, họ sẽ cho hắn biết, không có trận pháp hỗ trợ, hắn chẳng là cái đinh gì hết!
"Chết tiệt, ta không tin hắn sẽ trốn mãi được trong cái trận pháp hóa thân đó!"
"Hừ, chỉ cần hắn đi ra, ta nhất định sẽ phải xem chiến lực thật sự của hắn có được bao nhiêu!" tu sĩ Không Hà Viện thầm nhủ, nhưng thấy Bạch Tiểu Thuần vọt tới chỗ mình, lại phải không cam lòng tránh đi.