Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, nhớ tới những lời bên trong ngọc giản, tiểu Ô Quy thét vang, hóa thành cầu vồng nháy mắt chui vào trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần, biến mất.
"Bạch tiểu tử, nếu ngươi chết, Quy gia sẽ thắp hương cho ngươi, nhưng mà Quy gia thật đáng thương thay, vừa mới chạy thoát khỏi ma chưởng, lại bị khốn ở chỗ này..." Tiểu Ô Quy thét lên.
"Im ngay!" Bạch Tiểu Thuần nổi giận, rống to.
"Con cóc kia, ta biết ngươi có thể nghe được, ngươi thả ta ra ngoài, ta sẽ không làm hại ngươi!"
"Ta cũng hiểu tu sĩ viễn cổ kia hơi quá đáng, nhưng mà hắn đâu có liên quan gì tới ta, ta là vô tội, ngươi thả ta ra, chúng ta không phải là kẻ thù..."
"Chúng ta thương lượng một chút, không ai làm hại lẫn nhau có được không, chứ nếu ngươi bắt ta phải ra tay thật, ngay cả ta cũng phải sợ kết quả đó." Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong, lực ép trong cơ thể con cóc còn bùng lên lợi hại hơn.
Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được sự căm ghét ngập trời, sự phẫn hận khủng khiếp con cóc dành cho tu sĩ viễn cổ kia, giờ chuyển dời thẳng lên người hắn.
"Ngươi...Ngươi ăn h**p người ta quá đáng!" cả người hắn nứt ra, ứa máu, con cóc rõ ràng muốn g**t ch*t hắn, Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, làm theo lời hướng dẫn trong ngọc giản, cầm cái dù đen đâm mạnh xuống dưới chân!
Cây dù đâm thẳng vào thịt con cóc!
Máu tươi tràn ra, Bạch Tiểu Thuần một tay cầm dù, một tay bấm pháp quyết, miệng đọc chú ngữ, sau đó khẽ quát.
"Vĩnh Dạ!"
Một luồng hắc quang từ Vĩnh Dạ tán tản ra xung quanh, bao phủ cả động phủ, và hết khu vực xung quanh hắn trong cơ thể con cóc.
Hắc quang tỏa ra, hình như đã kích phát những cấm chế trong cơ thể con cóc, những điểm cấm chế nổ vang, vì đã qua thời gian quá lâu, đã bị hư hao mất một chút, nhưng vẫn có hơn phân nửa vẫn còn hoạt động, cả ngàn điểm cấm chế trước sau sáng lên, tạo nên những luồng lực hút cực mạnh!