Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, bao nhiêu năm nay, mỗi lần hất tay áo nhỏ, hắn đều tràn ngập cảm giác tự hào, chưa bao giờ bị ai ngắt ngang lời mình, thế nên ngẩn ngơ nhìn xuống, sau đó trợn trừng mắt, há hốc miệng nhìn cái đầu mơn mởn của tiểu Ô Quy.
"Chết tiệt, ngươi quả nhiên vẫn còn trong túi trữ vật!" Bạch Tiểu Thuần hét lớn, thò tay tới định bắt, tiểu Ô Quy rụt ngay đầu lại, nháy mắt biến mất.
Bạch Tiểu Thuần tức giận, con tiểu Ô Quy này đã hại hắn quá thảm, nghĩ tới khoảng thời gian thê thảm bị con cá sấu vàng truy kích, lòng hắn lại run lên.
Hắn giận dữ lục lọi tìm kiếm, nhưng tìm kiểu nào, cũng không thấy tiểu Ô Quy, hắn nghiến răng, thay túi trữ vật khác, túi cũ vứt mạnh ra ngoài Hùng Thành.
"Ngươi có bản lĩnh, thì cứ thò ra tiếp đi!" Bạch Tiểu Thuần nổi giận nói, vừa mới nói xong, trong túi trữ vật mới đổi lại thò ra đầu của tiểu Ô Quy, nó khinh miệt nhìn hắn.
"Nể mặt nhà ngươi cấp nhà mới cho Quy gia, Quy gia chịu khó làm theo ý ngươi, đi ra cho ngươi cúng bái đây này!"
Bạch Tiểu Thuần muốn khóc, thật lâu mới thở dài một cái, hắn biết mình thật sự đã phải thua tiểu Ô Quy, phiền muộn ngẩng đầu lên nhìn quanh, thấy tu sĩ hai tông Linh Huyết đã vọt lên Hùng Thành, tiếp thu Huyền Khê Tông đầu hàng.
Con khỉ với con thỏ, Bạch Tiểu Thuần tìm cả buổi cũng không thấy chúng đâu nữa, cả Thiết Đản, sau khi Hùng Thành vỡ, nó bay vào trong thành, sau đó mất bóng...
"Con khỉ với con thỏ đó, là mình sáng tạo ra..." Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, tự nhiên lại nhớ tới những con thú nhỏ cũng được mình sáng tạo ra kia…
Các lão tổ Huyền Khê Tông, kể cả Xích Hồn Lão Tổ, đều không bị phong ấn, mà chỉ bị giam lỏng.
Còn những người khác, hai tông Linh Huyết có rất nhiều cách để khiến họ hợp nhất.