Dịch giả: Tiểu Băng
"Ngươi ngươi ngươi..." Bạch Tiểu Thuần nghĩ nghĩ một lúc đã nghĩ ra, vô cùng giận dữ, cảm thấy tiểu Ô Quy này thực quá mất nết, nói ra câu nào cũng là mắng người.
Nhất là câu cuối cùng này, còn dám bảo mình thích sạch sẽ, rõ ràng là mang ý nhục nhã hắn.
Bạch Tiểu Thuần nổi giận, đang định mắng, tiểu Ô Quy đột nhiên thở dài, nhìn hắn đầy thông cảm.
"Có loại người a, nhất định phải có người chỉ vào mặt hắn mắng cho, hắn mới biết là người ta đang mắng hắn, câu nói hơi khéo léo một chút, là hắn phải suy nghĩ cả một hồi lâu mới hiểu ra!"
Bạch Tiểu Thuần nghe xong, cả người muốn nổ tung, gầm vang.
"Miệng lưỡi quá quắt, đồ cuồng vọng tự đại!!"
"Con rùa đen khốn kiếp nhà ngươi, ngươi ngươi ngươi..." Bạch Tiểu Thuần tức giận, vẻ thông cảm trong mắt tiểu Ô Quy càng đậm đà, nó lại thở dài, nhẹ nhàng thơ thới nói thêm một câu.
"Ngươi tự giới thiệu xong rồi hả?"
Một câu, như Thái Sơn áp đỉnh, như sấm sét giữa trời quang, làm cho Bạch Tiểu Thuần run lên, câu nói trong bụng còn chưa kịp nói vỡ vụn... Hắn bỗng hiểu, nói về mắng người, mình với con tiểu Ô Quy này chênh lệch với nhau như trời với đất, như phàm nhân và tu sĩ...
Cảnh giới lệch nhau quá xa...
Không phải chỉ Bạch Tiểu Thuần có cảm giác này, tất cả tu sĩ xung quanh cũng đều hít sâu, bọn hắn chưa bao giờ được thấy mồm mép kinh người như vậy, Hứa Tiểu Sơn mắt mở to hết cỡ, nhìn tiểu Ô Quy như nhìn thần nhân.
Bắc Hàn Liệt cũng vậy, đây là lần đầu tiên hắn được nhìn thấy dáng vẻ uất nghẹn của Bạch Tiểu Thuần, Cổ Liệt vô cùng sung sướng, Thần Toán Tử ngoài thì vẻ giật mình, trong lòng thì rực rỡ phấn khởi.
Nhưng mọi người đều hạ quyết tâm, tuyệt không bao giờ nói chuyện với tiểu Ô Quy...
Bạch Tiểu Thuần hít sâu, giơ tay phải lên, một cỗ huyết khí bùng ra, bắn thẳng vào tiểu Ô Quy, nhưng ngay lúc huyết khí tới gần, tiểu Ô Quy đã rụt vào trong mai, oanh một tiếng, huyết khí đập vào mai rùa, tiêu tán, mà cái mai rùa chẳng chút xây xát gì, vẫn hoàn hảo như lúc ban đầu.