Dịch giả: Aladin05
Biên: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, dù đã trải qua tôi luyện tại Huyết khê tông, nhưng việc giết người tàn bạo thì hắn khó mà làm được. Tu sĩ của gia tộc tu chân này đã không còn nhiều lắm, những người trong cung điện bên dưới cũng có thương thế bên người, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần ra lệnh một tiếng, là tất cả mọi người, kể cả tu sĩ còn lại của gia tộc tu chân này và dư nghiệt của Huyền Khê tông, trong khoảnh khắc đều sẽ bị diệt vong toàn bộ.
Thoáng trầm mặc, Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi người trong sơn cốc rồi bỗng nhiên mở miệng nói:
“Các ngươi đã lựa chọn quy thuận hai tông ta, cần gì phải làm vậy…” Trong lúc đang nói, Thông Thiên Pháp Nhãn nơi mi tâm đột nhiên phát ra ánh sáng chói lóa, giống như là thái dương, một nguồn lực khống chế cường hãn từ Thông thiên pháp nhãn bắn thẳng vào trong cung điện dưới lòng đất.
Bảy tám người Huyền Khê tông trong cung điện dưới đất, vốn đang bị thương khá nặng, lúc này đây thân thể đột nhiên run lên, mặc dù đã cố chống cự đến mức gân xanh nổi lên, nhưng vẫn không thể, tay phải của từng người tự giơ lên, không chút do dự vỗ mạnh vào thiên linh cái của chính mình.
Phanh…phanh…nguyên một đám bảy tám người phun ra máu tươi, tuyệt khí bỏ mạng tại chỗ. Duy chỉ có một lão giả giãy giụa ra khỏi khống chế, thần sắc hoảng sợ mãnh liệt, khóe miệng tràn máu, hóa thành cầu vồng bỏ chạy thật nhanh. Một màn này diễn ra quá mức đột ngột, khiến cho toàn bộ gia tộc tu chân thần sắc đại biến, đặc biệt là lão tổ gia tộc này, sắc mặt trắng bệnh, thân hình lung lay sắp đổ.
Lão giả Huyền Khê Tông chạy chưa bao xa, Cổ Liệt đã đuổi theo, không bao lâu sau đã nghe tiếng kêu thảm thiết từ phương xa truyền đến. Cổ Liệt cầm đầu lão giả quay trở lại bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt đầy khát máu nhìn về phía mọi người trong sơn cốc mà l**m l**m môi. Không chỉ Cổ Liệt như vậy mà các tu sĩ bốn phía của hai tông cũng đều như thế.
Sơn cốc hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người trong gia tộc tu chân này hoàn toàn tuyệt vọng, đắng chát.
“Trận chiến tranh này, không phân biệt đúng sai, chỉ có lập trường khác nhau….Lần này là một cảnh cáo, đi theo hai tông ta, chưa hẳn không phải là một lựa chọn tốt hơn.” Bạch Tiểu Thuần chậm rãi mở miệng, tay áo hất lên, đạp lên Huyết Kiếm mà đi. Mấy trăm tu sĩ bốn phía khác, cũng lạnh nhạt nhìn về gia tộc tu chân này, sau đó cũng bay theo.
Cho đến khi xác định Bạch Tiểu Thuần đã rời đi, toàn bộ gia tộc tu chân này cả đám như phát mộng, cảm giác vừa đi dạo một vòng quanh Quỷ môn Quan làm cho cả đám run rẩy. Trầm mặc một lúc, Vị lão tổ Trúc cơ trung kỳ của gia tộc này, sau một lúc mờ mịt ngắn ngủi, đã nhanh chóng đưa ra quyết đoán.