Dịch giả: Tiểu Băng
Mấy ngày sau đó, hôm nào Bạch Tiểu Thuần cũng ra vẻ tiều tụy vì bệnh, khi thì đi ra động phủ, lúc lại nhìn lên trời, trong lòng rất là cảm khái.
"Người đệ tử hiểu chuyện như ta, thực là quá ít, biết các lão tổ không muốn ta tới chiến trường, nên phải chủ động giả bộ bị thương chưa lành." Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, cảm giác mình thực đã trưởng thành, hiểu chuyện rất nhiều rồi.
"Lý thúc và Chưởng môn sư huynh nếu biết, nhất định sẽ rất hài lòng về ta." Bạch Tiểu Thuần hít sâu, thấy mình đi ra đã hơi lâu, phải trở về nếu không người ta biết là giả bộ, thừa dịp Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển chưa tới, vội chạy về ngủ, nếu không hai người kia mà tới, thì mình thảm.
Nghĩ tới hai người Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển mấy ngày qua, Bạch Tiểu Thuần run lên.
"Thật là đáng sợ, mắt hai người đó nhìn mình, cứ như muốn xẻ mình thành hai nửa..." Bạch Tiểu Thuần vừa xoay người, đã thấy Tống Quân Uyển từ xa đang nhẹ nhàng đi tới.
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt.
"Má ơi, mấy hôm trước đâu phải tới giờ này..." Bạch Tiểu Thuần căng thẳng, thấy từ hướng khác, Hầu tiểu muội cũng đang chạy tới, hắn hít sâu, lập tức ra vẻ nghiêm túc, hai nữ còn chưa tới gần, đã nói ngay.
"Ta phải đi gặp lão tổ!" Nói xong, nhoáng một cái bay về phía khu vực của hai lão tổ. Bay được nửa đường, hắn vỗ gáy, thấy mình thực là sơ sót, bắt đầu bay loạng choạng cong cong vẹo vẹo, vẻ đứng không nổi, thở không xong tới bên kia Lạc Trần Sơn Mạch.
Nơi này có hai ngọn núi song song, núi không cao, chỉ chừng trăm trượng, Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân Nhân ở trên hai ngọn núi này.
Bạch Tiểu Thuần mới vừa đến, Tống gia lão tổ và Thiết Mộc Chân Nhân đã nhìn xuống.
"Bạch Tiểu Thuần, bái kiến lão tổ!" Bạch Tiểu Thuần ôm quyền chào.
"Thương thế đỡ hơn chưa?" Thiết Mộc Chân Nhân giống như cười mà không phải cười hỏi.
Bạch Tiểu Thuần đang định trả lời, Tống gia lão tổ ở núi bên kia đã hừ một tiếng.
Bạch Tiểu Thuần thầm thở dài, lại cúi đầu lần nữa.
"Dạ Táng, bái kiến nghĩa phụ!"