Dịch giả: Tiểu Băng
Rời khỏi Thông Thiên Hà, Bạch Tiểu Thuần vô và phấn chấn, trong lòng rất khoái chí, bắt mình nhớ kĩ câu nói kia, hắn cảm thấy câu nói kia rất là thực dụng.
"Hừ hừ, sau này thấy kẻ nào không vừa mắt, ta sẽ lấy nó ra hù hắn một phen, chắc chắn sẽ làm hắn phải sửng sốt!" Bạch Tiểu Thuần trở lại trong bách thú viện, suy nghĩ về cách luyện chế Nghịch Hà Đan, hơi ngần ngừ, cuối cùng cắn răng một cái, bắt đầu luyện chế.
Muốn luyện chế Nghịch Hà Đan, phải lấy bản thân ra làm lò đan, Bạch Tiểu Thuần luyện dược sang ngày thứ hai, đã hét lên thảm thiết, tiếng động rầm rầm liên miên không dứt, hắn chạy như bay ra gian phòng.
Sau lưng vẫn không ngừng vang ra tiếng rầm rầm.
"Tại sao lại như vậy..." trong người Bạch Tiểu Thuần không ngừng xì ra khí, Thiết Đản bị hù chạy vội ra ngoài, cả bách thú viện nhanh chóng tràn ngập mùi hôi.
Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, cái mùi này cả ba ngày sau mới từ từ tiêu tán, hắn không dám thử chế thuốc nữa.
"Cái đồ chơi này, không phải cho người luyện, thật là đáng sợ, ta luyện dược có thể bị nổ lô, nhưng luyện cái Nghịch Hà Đan này, lấy thân mình làm lò đan, nếu bị nổ..." Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, càng cảm thấy quá kh*ng b*, lo còn luyện nữa, mạng mình cũng chẳng còn, nên quyết định không luyện nữa.
"Tuyệt đối không luyện!" Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng sợ, cũng bắt đầu hiểu được cảm giác của người khác lúc hắn chế thuốc.
Ngoài bách thú viện, mấy làn cầu vồng ào ào bay tới, đám Trương Đại Bàn, Hắc Tam Bàn, Hứa Bảo Tài xuất hiện, vừa bước vào bách thú viện, đã ngửi thấy chút mùi hôi còn sót lại.
"Mùi gì thế?" Trương Đại Bàn sững sờ.
"Cái này... Đây là..." Hứa Bảo Tài lắp bắp, mơ hồ đoán ra, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, Hắc Tam Bàn đã ra dáng nữ nhân uyển chuyển, dù da còn hơi đen, nhưng cả người tư thế hiên ngang, cũng không khỏi nhíu mày.
Bạch Tiểu Thuần xấu hổ, vội ho một tiếng.
"Cái kia... Thiết Đản mấy ngày nay ăn phải đồ hư, bụng không tốt."
Thiết Đản ở phía xa, nghe vậy định kêu lên đính chính, nhưng bị Bạch Tiểu Thuần trừng mắt, tủi thân gục đầu xuống, nhìn mọi người.
Bạch Tiểu Thuần thấy mấy người Trương Đại Bàn còn có vẻ nghi ngờ, vội đổi chủ đề.
"Không nói chuyện này nữa, sao các ngươi tới đây? "
"Chúng ta tới đây để tạm biệt ngươi. Ngày mai nhóm thứ ba sẽ truyền tống, ba người chúng ta đều và đi." Trương Đại Bàn đáp.
Bạch Tiểu Thuần giật mình. Ba người Trương Đại Bàn trong thời gian hắn ở Huyết Khê Tông đã tăng tiến tu vi nhanh chóng, đều đã trở thành đệ tử nội môn.