Dịch giả: viendantim
Biên: Tiểu Băng
Sau khi ra khỏi Huyết Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần ở giữa không trung hóa thành một đạo cầu vồng vội vã bay đi, bầu trời trong xanh rộng lớn vô tận, những tầng mây mờ ảo, cái cảm giác đang bay lơ lửng giữa thiên địa này, giống như có thể tung hoành bốn phương tám hướng, giúp Bạch Tiểu Thuần hiểu được thế nào là cảm giác trời cao biển rộng.
Trong phạm vi thế lực của Huyết Khê Tông, thả tầm mắt nhìn xuống, ngay cả rừng xung quanh cũng gần như đều một màu máu, rất nhiều chỗ tỏa ra từng đợt khí tức rất hung tàn.
Nhưng những khí tức hung tàn này sau khi chạm phải huyết khí do cơ thể Bạch Tiểu Thuần tỏa ra, thì đều kinh hãi, lập tức rụt lại, không dám lộ ra nữa.
Cả phạm vi trong thế lực của Huyết Khê Tông đều có quan hệ chặt chẽ với Huyết Tổ, sự xuất hiện của Bạch Tiểu Thuần sinh ra một loại cảm ứng huyết mạch cao quý áp chế những con người đang sinh sống trên vùng đất này.
Đi vào khu vực những tu chân gia tộc của Huyết Khê Tông, Bạch Tiểu Thuần cũng không hề quan tâm chút nào, thân phận Huyết Tử của hắn ở Huyết Khê Tông là cực kỳ tôn quý và đặc thù, dù chỉ đi có một mình, cũng không gặp trở ngại, không người ngăn cản.
Trên đường đi, hắn gặp một ít mãnh thú mạnh mẽ, nhưng sau khi chúng cảm nhận được huyết khí trên người Bạch Tiểu Thuần thì đều lập tức tránh xa, không dám trêu chọc.
Vì vậy trên cả đoạn đường đi, Bạch Tiểu Thuần vừa phi hành lại ngắm phong cảnh, trong lòng vui vẻ thoải mái, đôi lúc hắn còn tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công, rõ ràng sau khi ra khỏi Huyết Khê Tông, sự tăng tiến trong tu luyện bắt đầu trở nên chậm chạp hơn hẳn.
Tuy hắn cũng không muốn, nhưng cũng không còn biện pháp nào khác, may mắn Bạch Tiểu Thuần mang trong người truyền thừa của Huyết Tổ, đối với Bất Tử công pháp hắn đã thấu hiểu, mặc dù tốc độ tu tuyện chậm lại nhưng chỉ cần phương pháp tu luyện của hắn không có sai phạm, vẫn có thể nâng cao tốc độ lên.
Về phần Tử Khí Thông Thiên Quyết, Bạch Tiểu Thuần sẽ không ở trong phạm vi thế lực Huyết Khê Tông tu luyện, hắn đã nghĩ kĩ, với tiêu chí của thuật pháp này, phải bay qua sơn mạch Lạc Trần mới luyện tập thì tốt hơn.
Nhưng Bạch Tiểu Thuần lại ngứa ngáy, mấy lần tu luyện Ngự Nhân Đại Pháp trong lúc bay, mặc dù thần thông tiến triển không tốt lắm, nhưng theo tu vi của hắn nâng cao, Linh Lực đã đạt Trúc Cơ trung kỳ, nên phát lực Ngự Nhân Đại Pháp đã có thêm nhiều chỗ xảo diệu mà trước đây không làm được.
Về Nguyên Từ lực, Bạch Tiểu Thuần đã dày công nghiên cứu nhiều năm nên quyết không bỏ qua, trong lúc bay đi, hắn cũng tiếp tục tu luyện và tìm hiểu thêm công pháp.
Trên đường, khi nào hắn cảm thấy mệt mỏi, Bạch Tiểu Thuần liền tìm một gia tộc tu chân để dừng chân nghỉ ngơi, đến khi rời đi, tộc nhân những gia tộc đó đều tặng lễ trọng, cung kính tiễn đưa.