Dịch giả: dungkhocnhaem
Biên: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, tiến tới cầm lấy chiếc lá màu vàng, cẩn thận quan sát. Chiếc lá này ngoài màu sắc khác thường, thì không có gì đặc biệt.
Về phần cái mai rùa kia thì không hề có phản ứng gì, mặc dù khi nhìn tạo cho người ta cảm giác tang thương của năm tháng, nhưng cũng không có bất cứ dấu hiệu gì khiến Bạch Tiểu Thuần thấy có vẻ giống một vật Vĩnh Hằng Bất Diệt.
"Vĩnh Hằng Bất Diệt là cái này?" Bạch Tiểu Thuần muốn phát điên, hắn không cam lòng, cố gắng tìm kiếm khắp nơi, nhưng tìm hơn cả nửa ngày trời vẫn không thấy gì trừ mai rùa và chiếc lá.
Thậm chí hắn còn cắn thử chiếc lá xem có ăn được hay không, thiếu điều hàm răng muốn gãy cũng không cắn đứt được. Bạch Tiểu Thuần càng phát điên, hai mắt đỏ thẫm, cảm giác mình bị chơi xỏ, lôi hồn Dạ Táng giả ra.
"Chết tiệt, đây là bí mật Vĩnh Hằng Bất Diệt hả???”
"Ở đây chỉ có một cái lá cây với cái mai rùa này, nhưng cái nào cũng không sử dụng được!!!" Bạch Tiểu Thuần giận dữ.
Hồn Dạ Táng giả ngây người, nhìn loạn mọi nơi, khá bối rối.
" Không thể a, tông môn thần bí đã nói với ta là ở chỗ này a..."
Bạch Tiểu Thuần cảm giác bị chơi xỏ, vô cùng tủi thân, bản thân vất vả khổ cực cỡ nào, không tiếc mạo hiểm tính mạng của mình, cuối cùng cũng tới được nơi, mà chẳng thu hoạch được bao nhiêu.
Lại cố gắng tìm kiếm bốn phía một lúc lâu, cuối cùng Bạch Tiểu Thuần tuyệt vọng, ngơ ngác nhìn cái mai rùa, dù hắn rất thích rùa đen, nhưng cái mai rùa này quá nhỏ, nhỏ hơn Quy Văn Nồi rất nhiều.
" Chẳng lẽ vật Vĩnh Hằng Bất Diệt là cái mai rùa này? Nhưng ta lấy cái cái mai rùa này về làm cái gì..." Bạch Tiểu Thuần muốn khóc, than ngắn thở dài, mặt mày ủ rũ cầm cái mai rùa và chiếc lá, đi ra cánh cổng ánh sáng, nhìn động phủ đã bị hắn đào một cái hố to, mặt buồn rười rượi rì rì lấp lại, trả lại nền động phủ lại như cũ.
Đi ra khỏi động phủ, hắn thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn trời, cảm thấy cái thế giới này đang đùa bỡn mình a.
" Ta vất vả khổ cực a..."
" Ta xông qua cửu tử nhất sinh a.."
" Ta... Ta..." Bạch Tiểu Thuần bi phẫn về tới Huyết Tử Điện, không cam lòng lấy ra chiếc lá màu vàng cùng mai rùa, cố gắng nghiên cứu cẩn thận, lần này có chút phát hiện. Hắn phát hiện ra cái lá màu vàng cứng rắn dị thường, xé cỡ nào cũng không rách.
Nhưng trừ cái đó thì không còn gì khác thường, chắc trên phiến lá có giấu giếm một bộ công pháp, nhưng dù hắn đã mở Thông Thiên Pháp Nhãn cũng không nhìn thấy một chữ nào.
Về phần cái mai rùa, càng giống vật chết, dường như đã bị hong khô, nhìn có vẻ đặc ruột. Có thể tưởng tượng ra con rùa đen bên trong đã thành thây khô.