Dịch giả: Vô Ưu - Biên: tu tại chợ
Lời của Tống Quân Uyển vừa nói ra thì làm cho thần sắc của Bạch Tiểu Thuần cùng mấy hộ pháp biến đổi, chỉ riêng Tống Khuyết thì sắc mặt âm trầm không có biến hóa gì hết, hiển nhiên là do thân phận của mình nên hắn đã biết trước được, hơn nữa hắn cũng biết được rất nhiều chuyện liên quan đến lần Huyết Tử thí luyện này.
Nếu như không phải vì hắn không đạt được Thiên Đạo trúc cơ thì lúc này đây, chính hắn mới là nhân vật chủ đạo cùng tranh đoạt với Huyết Mai trong lần Huyết Tử thí luyện này. Nhưng bây giờ thì hắn không thể nào so với Huyết Mai nên Tống gia mới chọn Tống Quân Uyển đi tham gia lần thí luyện này, nhằm giữ cho địa vị Huyết Tử của Trung Phong vẫn thuộc về Tống gia.
Vì chuyện thất bại này mà nhiều trưởng bối trong Tống gia tỏ ra không hài lòng với Tống Khuyết, lại thêm chuyện Dạ Táng quật khởi gần đây cũng gây ra áp lực rất lớn lên hắn, hơn nữa Tống gia cũng có chút coi trọng Dạ Táng, tất cả những điều đó đã khiến Tống Khuyết không còn đường lui.
Tại Huyết Khê Tông, Tống gia căn cơ rất thâm sâu, là một gia tộc rất quan trọng, dòng chính cũng cũng không thiếu người tài và Tống Khuyết với là đại diện dòng chính của thế hệ này, hắn biết rất rõ là có rất nhiều đồng tộc mong hắn vấp ngã để bọn họ quật khởi lên.
Hắn nhất định phải củng cố con đường cho chính mình, phải dốc toàn lực giúp cho cô trẻ thành công, chỉ có vậy thì hắn mới có thể khẳng định được vị trí của mình và cũng nhờ phần công lao này hắn mà ngày sau hắn mới có khả năng tiếp nhận lại vị trí Huyết Tử.
Thậm chí hắn còn gạt bỏ sự chán ghét đối với Dạ Táng, giờ phút này hắn là người đầu tiên lên tiếng.
"Trong Huyết Sắc hoang mạc, Tống mỗ nhất định xuất toàn lực của mình, ta cũng quyết không cho phép các hộ pháp tự giết lẫn nhau, kính mong Đại trưởng lão yên tâm. Nếu có kẻ nào dám làm việc mờ ám trong này, chúng ta bị chết ở đây thì cũng thôi, còn nếu chúng ta may mắn không chết thì khi ra bên ngoài ta sẽ khiến cho tên đó biết thế nào là sống không bằng chết!" Con mắt Tống Khuyết đỏ lên lộ ra vẻ hung tàn cùng với sát ý ngập trời.
Những người còn lại đều hô hấp dồn dập. Đối với chuyện nếu thất bại thì cả tập thể sẽ bị trừng phạt thế này thì tu sĩ Huyết Khê Tông mặc dù chỉ ưa thích làm việc một mình và không có nhiều tin tưởng lẫn nhau nhưng giờ phút này tất cả mọi người đều phải bỏ qua sự nghi kị mà đoàn kết với nhau để toàn lực đối địch.
"Đại trưởng lão, chỉ cần ngươi giữ lời hứa đối với yêu cầu lúc trước của ta thì lúc này dù có liều tính mạng ta cũng làm."
"Tống gia đối với ta có đại ân, ta nhất định dốc toàn lực ra sức." Mọi người sau khi trầm mặc một lúc thì lần lượt mở miệng nói ra, cũng như nhìn nhau một chút, bọn họ cũng thấy được vẻ cảnh giác của đối phương đối với mình đã giảm đi rất nhiều.
Bạch Tiểu Thuần có chút phiền muộn vì hắn phát hiện ra mình đã bị Tống Quân Uyển lừa rồi. Tuy hắn biết rõ nơi đây có rất nhiều nguy hiểm nhưng lại không nghĩ rằng sự nguy hiểm lại đến mức bản thân mình và rất có thể là tất cả mọi người ở đây đều phải chết, nhất chuyện này lại không thể khống chế được.