Dịch giả: chichiro - Biên: tu tại chợ
Ba ngày sau, Bạch Tiểu Thuần đang ở trên Huyết hải, hắn liên tục cảm nhận được ở phương xa truyền đến chấn động, hắn biết chỗ ấy chính là nơi ý chí thế giới tồn tại.
"Làm sao mà vài ngày rồi vẫn không thấy Cổ Liệt xuất hiện?" Bạch Tiểu Thuần có chút nhớ đối phương, hắn rất muốn nhìn xem lúc đối phương xuất hiện thì phiến thế giới này lại thi triển ra dạng thủ đoạn gì.
Trong lúc chờ mong, Bạch Tiểu Thuần bay chậm rì rì về phía trước. Mãi cho đến hoàng hôn ngày thứ ba, khi bầu trời màu máu hơi tối lại, vùng biển lờ mờ phía dưới Bạch Tiểu Thuần đột nhiên bộc phát ra một cổ khí tức kinh người. Khi khí tức này truyền ra, nước biển bỗng phóng lên trời, một tiếng gào thét mang theo sát ý và điên cuồng từ thứ gì đó trong nước biển vang vọng ra.
"Dạ Táng, nhận lấy cái chết!" Thanh âm này ẩn chứa thù hận khó có thể miêu tả. Cổ Liệt mặc áo giáp màu đen, cả người hư hư ảo ảo bỗng nhiên từ trong nước biển lao thẳng lên. Tốc độ gã cực nhanh, so với lúc trước còn muốn nhanh hơn gấp đôi, trong nháy mắt đã lao đến Bạch Tiểu Thuần.
Cổ Liệt sát ý dày đặc, một thân tu vi Trúc Cơ hậu kỳ tại thời khắc này bộc phát toàn diện, cộng thêm áo giáp quỷ thân gia trì đã vô hạn tiếp cận Đại viên mãn, tạo thành uy áp bao phủ tứ phương.
Bạch Tiểu Thuần lập tức kinh hỉ nhìn về phía Cổ Liệt đang lao đến, hất cằm, vung tay áo, tay phải giơ lên, chỉ một ngón tay về phía Cổ Liệt.
"Lui ra!"
"Ngươi..." Hai mắt Cổ Liệt đỏ thẫm, thấy Bạch Tiểu Thuần bộ dáng như vậy khiến gã càng thêm phẫn nộ. Lúc này gã liền gào thét chửi rủa, tay phải bấm niệm pháp quyết, một ngón chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần. Vẫn tốc độ cực nhanh, gã đã tới gần Bạch Tiểu Thuần trong vòng ba trượng.
Gã nhe răng cười, lúc này gã chắc chắn cho dù tia chớp hay cuồng phong cũng không cách nào kịp ngăn trở mình, Dạ Táng ở trước mắt chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ!
Nhưng không đợi gã chửi rủa xong, đúng lúc này, giữa đại dương yên ả đột nhiên xuất hiện một bàn tay màu máu khổng lồ, chớp nhoáng duỗi ra khỏi mặt nước, lấy một tốc độ không thể hình dung được trực tiếp tát ngang một cái. Cổ Liệt vừa tới gần Bạch Tiểu Thuần một trượng, lập tức bị ngón tay trong bàn tay máu này tát thẳng vào thân thể, giống như đập muỗi, một tát trực tiếp... đập bay.
Ầm, áo giáp màu đen bên ngoài thân thể Cổ Liệt lập tức tan vỡ, gã hộc máu tươi, thanh âm thê thảm khiến người khác nhìn thấy mà giật mình.
"Không!" Cổ Liệt tuyệt vọng thổ huyết, thân thể gần như sụp đổ, lực lượng tu vi vừa khôi phục chỉ trong nháy mắt này lại lần nữa bị trọng thương, cả người yếu ớt như không chút sức lực chống cự, trực tiếp bị ngón tay kia tát bay về phía xa...