Dịch giả: chichiro
Trước khi Tống Quân Uyển đến, Bạch Tiểu Thuần đã ở trong động phủ đợi rất nhiều ngày, hắn suy nghĩ sau khi Tống Quân Uyển xuất quan đã từng nói qua sẽ đến tìm mình nhưng qua hôm nay đến ngày mai là phải thí luyện huyết rồi nhưng đối phương lại còn chưa xuất hiện.
Lúc hắn đang lo lắng hay là mình cần phải chủ động thì nghe được thanh âm Tống Quân Uyển đã đến bên ngoài. Con mắt Bạch Tiểu Thuần lập tức sáng ngời, vội ho một tiếng, không có lập tức mở cửa động phủ ra mà dự định mượn nhờ cơ hội này để cho đối phương chờ ở bên ngoài thêm một lát, từ đó nâng giá trị của mình lên.
Thậm chí chính hắn cũng không hoàn toàn xác định, dù sao lúc thí luyện huyết nếu như hắn không tham dự cũng là một cơ hội cho hắn, chỉ cần có thể lặng lẽ không phát ra hơi thở đi vào động phủ Tống Quân Uyển là có thể có cơ hội lấy được đồ vật vĩnh hằng bất diệt kia, không cần phải đi tham gia thí luyện Huyết Tử.
Chỉ là làm như vậy cũng tồn tại nguy hiểm rất lớn, so sánh với nguy hiểm trong thí luyện huyết rất khó mà chọn lựa.
Lúc Bạch Tiểu Thuần suy tư thì cửa chính động phủ hắn đột nhiên im hơi lặng tiếng mở ra, Tống Quân Uyển bước một bước vào.
"Ngươi!" Bạch Tiểu Thuần sợ nhảy dựng lên, vội vàng lui về phía sau vài bước, hoang mang lo lắng. Đây chính là động phủ của hắn, xung quanh lại có một ít trận pháp cấm chế nhưng Tống Quân Uyển này lại có thể tự mình đi vào.
"Ta là Đại trưởng lão Trung Phong, tạm quyền Huyết Tử hiệu lệnh Trung Phong, từng gốc cây ngọn cỏ nơi đây, bất kì động phủ nào, nếu như ta muốn đi vào thì ai cũng không ngăn được." Tống Quân Uyển như cười như không, ánh mắt quét qua trên người Bạch Tiểu Thuần giống như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn.
"Huống hồ Dạ Táng sư đệ làm sao sẽ từ chối ta bước vào động phủ, cho nên chờ ngươi mở cửa không bằng tự ta đi vào là được." Tống Quân Uyển nói xong liền ngồi lên ghế đá bên cạnh, chống cằm, đôi mắt mang theo đáng yêu nói không nên lời. Ánh mắt này giống như mang theo móc câu khiến cho Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, nét mặt hắn nhanh chóng nghiêm nghị, trầm giọng mở lời.
"Huyết Tử đối với ngươi thật sự quan trọng như vậy sao?" Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần nghiêm túc nhìn Tống Quân Uyển.
Tống Quân Uyển chăm chú nhìn Bạch Tiểu Thuần, trầm mặc rất lâu rồi nhẹ nhàng gật đầu.
"Bao nhiêu năm rồi Trung Phong đều được Tống gia ta khống chế trong tay, đời đời Huyết Tử đều là vật sở hữu của Thiên Kiêu Tống gia, nhưng lúc này đây lại xuất hiện khác biệt."
"Hai người Lão tổ và Vô Cực Tử lão tổ có một giao dịch, lấy điều kiện là tiện nhân Huyết Mai kia có đủ tư cách tranh đoạt Huyết Tử đổi lấy tin tức Thiên Đạo Trúc Cơ. Đáng tiếc Tống Khuyết không ra sức tranh giành, không đạt được Thiên Đạo Trúc Cơ mà tiện nhân Huyết Mai kia lại thành địa mạch chín lần triều tịch... Kể từ đó Khuyết nhi căn bản tranh giành không lại Huyết Mai, Huyết Tử lần này chỉ có thể để ta qua tranh đoạt!"
"Ta hi vọng ngươi làm hộ pháp cho ta, giúp ta cùng tranh đoạt thân phận Huyết Tử!" Tống Quân Uyển nhìn qua Bạch Tiểu Thuần, chờ đợi câu trả lời thuyết phục từ hắn.