Dịch giả: chichiro
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, liếc mắt nhìn mấy thiên kiêu khác trên tế đàn huyết sắc, ngoại trừ Huyết Mai đã thành công ra, bảy người khác vẫn đang không ngừng ngưng tụ huyết khí.
Vừa nhìn Bạch Tiểu Thuần lập tức tức giận, hắn cảm thấy những người này hơi quá đáng, Tống Khuyết kia với trụ cột địa mạch tám lần triều tịch của gã lợi dụng huyết sắc tế đàn luyện khí hóa huyết cho dù chậm hơn Huyết Mai nhưng tuyệt đối sẽ không chậm nhiều như vậy, nhưng trước mắt lại chỉ hoàn thành khoảng bảy thành.
Mà mấy người khác cũng gần giống nhau, chậm nhất chỉ mới có ba thành.
"Vẫn là ta quá chính trực rồi, ta còn do dự chứ cả bọn này đều giữ lại huyết khí dùng cho bản thân tu hành!" Bạch Tiểu Thuần nhìn ra điều không thích hợp, chính khí trong lòng càng tăng, đảo mắt qua Huyết Mai cảm thấy Huyết Mai ở đây quá ngu dốt, trên mức độ chính trực thì có phần ít hơn chút so với bản thân mình.
"Thôi bỏ đi, bỏ đi. Người ta cũng nói nhập gia tùy tục, bản thân ta làm một mật thám tuyệt đối không nên hạc đứng một mình mà là phải làm theo mọi người a... Ta cũng không muốn, ai." Lúc Bạch Tiểu Thuần cảm khái trong lòng đã mạnh mẽ hút, huyết khí lúc trước hút đến thì miễn cưỡng giữ lại chín thành...
Bởi vì hút quá mạnh mẽ làm cho huyết cầu đỉnh đầu hắn vốn đã hoàn thành hơn phân nửa dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được héo rũ một nửa. Một màn này tất cả mọi người đang ngồi phía dưới không ai chú ý nhưng đám người Tống Khuyết lại đều nhìn thấy, nguyên một đám giận dữ nhìn Bạch Tiểu Thuần, đáy lòng chửi mắng hắn không biết xấu hổ.
Lão tổ Hạn Viêm cũng hơi do dự, nhìn Bạch Tiểu Thuần nhiều thêm vài lần. Còn mấy lão tổ khác vẻ mặt đầy cổ quái, lần này để chín người phụ giúp, ngoại trừ để cho thiên kiêu thế hệ này hiểu rõ hơn nữa nội tình ra còn có ý định mượn cơ hội này để cho tu vi chín người lần nữa đề cao.
Về phần có thể đề cao bao nhiêu, làm sao nắm bắt có chừng mực cần phải xem bản thân chín người này rồi.
Chí nguyện Huyết Mai là Huyết Tử, xem thường cái này cũng không cần nói, cái mấy lão tổ nhìn thấy chính là Dạ Táng kia... lại trơ tráo đến mức hoàn thành hơn phân nửa nhưng lại cướp đoạt trở lại.
Nếu như chỉ có Dạ Táng cũng còn được, nhưng rất nhanh sau đó Tống Khuyết và Hứa Tiểu Sơn, còn có mấy người khác cũng đều học theo, đều ào ào làm như vậy khiến cho mấy vị lão tổ thật sự nhìn không nổi nữa.
Dù sao... bên trong con mắt màu máu của Bất Hóa Cốt, dường như ở bên trong khe hở của đôi mắt trống rỗng xuất hiện một tia u hỏa...
"Thời gian một nén nhang, người nào không hoàn thành huyết cầu, làm chậm trễ thức tỉnh Bất Hóa Cốt, lão phu tự mình ra tay lấy các ngươi luyện thành một cái Bất Hóa Cốt!" Lão tổ Tống gia hừ lạnh một tiếng, chậm rãi mở miệng, âm thanh chỉ quanh quẩn bên tai đám người Bạch Tiểu Thuần.