Dịch giả: Tịnh Du - Biên: tu tại chợ - Nhóm dịch: Nhất Niệm phái
Bạch Tiểu Thuần khẽ giật mình nhưng rất nhanh liền bày ra một bộ dáng nghiêm nghị, mang theo sát khí, ánh mắt lạnh lùng, thân thể nhảy lên hóa thành một đạo cầu vồng thẳng đến không trung, xuất hiện ở Hạn Viêm lão tổ phía trước mặt, cùng với tám người khác xếp thành một hàng ngang.
Sự xuất hiện của Dạ Táng, không làm cho toàn bộ Huyết Khê Tông đệ tử cảm thấy kinh ngạc. Tựa hồ đối với việc Hạn Viêm lão tổ lựa chọn hắn, mọi người đều cảmt thấy đó là chuyện tất yếu.
Thậm chí không có ai lên tiếng nghị luận bất cứ gì cả, từ điểm này cũng có thể thấy được trong Huyết Khê Tông, cái tên “Ôn Ma” sớm đã thanh danh hiển hách, khiến cho mọi người từ đáy lòng, đều đã công nhận thân phận Dạ Táng, đều đã công nhận thực lực của hắn, càng đã công nhận rằng hắn là thiên kiêu!
Chẳng những không ai biểu lộ kinh ngạc mà đám người Tống Khuyết ở đây, người nào người nấy trong ánh mắt đều mang theo hung mang, nhưng cũng... không có mở miệng chất vấn gì!
Bạch Tiểu Thuần đi vào Huyết Khê Tông đã nhiều năm, đối với người phàm mà nói, thời gian không thể xem là ngắn nhưng đối với tu sĩ mà nói chẳng qua chỉ là thoáng qua thôi. Chung quy mà xét cũng không tính là ngắn. Bạch Tiểu Thuần thông qua nỗ lực của mình, từng bước một cho đến ngày hôm nay, tại thời khắc này, tại tất cả mọi người chú ý đến, hắn đã lấy được sự công nhận của toàn bộ tông môn.
Bạch Tiểu Thuần cũng lập tức ý thức được điểm này, tuy rằng lúc trước đã có chuẩn bị tâm lý, đã có chút phán đoán về thân phận và địa vị của mình, nhưng lúc này hắn không khỏi thở sâu, nội tâm cảm thấy thật đắc ý và kiêu ngạo.
"Hừ hừ, Bạch gia ta đi đến bất kỳ chỗ nào cũng đều giống như nhật nguyệt vậy, huy hoàng chói lọi, Ài... Ai bảo ta quá ưu tú mà." Bạch Tiểu Thuần trong lòng rất vui vẻ, nhưng thần sắc trên mặt không có chút biểu lộ nào, vẫn là một bộ dáng lãnh khốc nghiêm túc, sát khí khuếch tán, cùng với khác tám cái thiên kiêu từng người đối kháng.
Giữa không trung, tám vị lão tổ Huyết Khê Tông, mặc dù tất cả đều rất mơ hồ nhìn không rõ bộ dạng, nhưng vẫn nhận ra được là khi bọn họ nhìn qua chín người đều hơi khẽ gật đầu tán thưởng, nhất là Dạ Táng, lại để cho không ít lão tổ chú ý hắn.
Dạ Táng thân là Phàm Đạo Trúc Cơ, nhưng mấy năm nay nổi lên như cồn, bọn hắn cũng có lưu ý, thậm chí cũng có vài lần hoài nghi mà âm thầm điều tra, nhưng vì mặt nạ trên mặt Bạch Tiểu Thuần chính là chí bảo, không lộ ra chút kẽ hở nào.
Mà dược đạo của hắn thật sự đối với Huyết Khê Tông rất trọng yếu, thời gian dần trôi qua mặc dù còn có hoài nghi, nhưng mọi người cũng không quá để trong lòng.
"Chín người các ngươi, ngồi xuống huyết đàn, luyện khí hóa huyết, phụ trợ lão phu mở ra nội tình chi môn, làm thức tỉnh Bất Hóa Cốt!" Hạn Viêm lão tổ nhàn nhạt mở miệng, tay phải vung lên, lập tức có chín đạo huyết quang bay ra hóa thành chín huyết sắc tế đàn, Bạch Tiểu Thuần chín người phân ra khoanh chân ngồi trên mỗi huyết đàn.