Dịch giả: kurama
"Ngươi có biết lô đan dược này ta đã phải hao phí bao nhiêu tâm huyết không? Chết tiệt, vì lẽ gì mà người sớm nói cho ta biết! Tại sao phải gạt ta!" Bạch Tiểu Thuần thanh âm đã khàn đi vì gào rống. Hầu hết tu sĩ của Huyết Khê Tông đều nhanh chóng tiến đến đây để theo dõi toàn bộ màn này. Luôn cả những thần thức trên Tổ Phong, phần lớn cũng đều tập trung đến đây.
"Ta đã nói rồi... Các ngươi chớ có lại gần lò đan. Ngươi nói đi, có phải các ngươi đã đụng chạm gì đó đến lò đan?" Bạch Tiểu Thuần nói xong câu cuối cùng thì cười thảm, thần sắc lộ vẻ đắng chát, thất vọng tột cùng.
Bọn Thiếu Trạch phong Huyết Tử và Đại trưởng lão nghe Bạch Tiểu Thuần nói như vậy thì không biết phải phản bác thế nào. Đúng là Huyết Tử từng nói với Dạ Táng rằng lò đan này sẽ không bị nổ, cũng từng nói rằng vô luận xuất hiện phiền toái gì, đều không có quan hệ đến Bạch Tiểu Thuần. Nhất là câu nói cuối của Bạch Tiểu Thuần càng làm cho bọn hắn thần sắc biến hóa.
Bởi vì, chính xác là... khi bọn hắn thấy nhiệt độ xung quanh lò đan càng lúc càng nóng, thiếu điều muốn biến toàn bộ Thiếu Trạch Phong thành một mảnh khô cằn, nên đành phải nghiến răng nhìn qua một chút... Thành ra bây giờ đuối lý.
Nhưng Thiếu Trạch Phong bị tổn thất quá lớn, bọn hắn thẹn quá hoá giận, Thiếu Trạch phong Huyết Tử nghiến răng.
"Nói bậy! Ngươi nhận ủy thác của Thiếu Trạch Phong chúng ta, giúp chúng ta luyện dược. Nếu là đan dược được luyện thành thì cũng thôi. Mọi chuyện nơi đây, bổn tọa cũng chấp nhận. Nhưng giờ, đan dược chẳng thấy đâu, lại còn phá hủy Thiếu Trạch phong chúng ta. Hôm nay, bất luận thế nào, ngươi cũng phải cho bổn tọa một cái công đạo." Thiếu Trạch phong Huyết Tử hừ lạnh, đang muốn cường hành áp chế Bạch Tiểu Thuần, mượn sự tình nổ lò này để đổi lấy một ít chỗ tốt cho Thiếu Trạch Phong đổi lấy một chút chỗ tốt, nhưng vào lúc này...
"Khoan đã!" Bạch Tiểu Thuần giơ tay phải lên khoác về phía trước, thần sắc đột nhiên trở nên nghiêm túc, lỗ mũi nhúc nhích hít ngửi giống như đang cố phân biệt khí tức xung quanh.
"Không đúng, thứ mùi vị này... Các ngươi có nghe thấy mùi thuốc không!" Bạch Tiểu Thuần nhìn khắp xung quanh, mở miệng hỏi.
Thiếu Trạch phong Huyết Tử nhíu mày, hừ lạnh đột nhiên bay tới. Nhưng hắn vừa chuyển động thì thân ảnh Bạch Tiểu Thuần đã nhoáng lên, xuất hiện ở bên cạnh một mảnh vách tường bị tàn phá, cách không xa một mảnh vỡ lò đan. Thần sắc hắn rung động, lộ ra vẻ không thể tin nổi. Hắn nhấc mảnh vách tường lên, ở bên dưới có một hạt... đan dược đang tỏa ra hào quang ngũ sắc.
Đan dược này có vầng hào quang năm màu bao bọc xung quanh, mùi thuốc cũng không lấy gì là nồng đậm lắm, nhưng mọi người xung quanh đều đang nhìn trừng trừng vào vầng sáng năm màu kia, trong đầu họ nổ vang, không ít người trợn mắt há mồm kinh hô.