Dịch giả: kurama
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, đang muốn xem xét thì Tiểu Hắc rống to lên, thân thể đột nhiên nhảy dựng, hóa thành sương mù, liên tục gào thét chói tay, lao ra ngoài động phủ. Bạch Tiểu Thuần lập tức theo sau quan sát, thấy ma đầu kia như bị phát cuồng, nhảy trái nhảy phải, khi thì bành trướng như sắp nổ bung, lúc thì co rút lại như muốn tiêu tán, giãy giụa một hồi lâu thì ngã nhào xuống thoi thóp.
Từ đó về sau, những khi nó nhìn Bạch Tiểu Thuần, ẩn sâu trong mắt nó lúc nào cũng có một nỗi sợ hãi...
Cứ như vậy, lại qua thêm nửa tháng, dưới sự nỗ lực không ngừng của Bạch Tiểu Thuần, tứ giai Bất Tử Huyết đan bắt đầu chậm rãi thành hình, hắn đã có thể ngưng tụ ra ba đạo huyết khí, đạo huyết khí thứ tư cũng được nghiên cứu đến bước cuối cùng.
Trong mấy tháng này, Tiểu Hắc vẫn nuốt lấy đan dược. Tuy chất lượng có khá chút, nhưng vẫn đều là phế đan như trước, ngẫu nhiên trong đó có một viên Độc đan lại làm cho nó bị kích động không thể khống chế được.
Nó bắt đầu ưa thích ra ngoài, trôi lơ lửng ở Vô Danh Phong, ngẫu nhiên cũng gặp được các ma đầu do tu sĩ khác nuôi dưỡng. So với những ma đâu khác, vốn sát khí tràn ngập, Tiểu Hắc rõ ràng yếu hơn rất nhiều.
Giữa ma đầu với nhau luôn luôn có xung đột rất tàn khốc, mạnh được yếu thua, thông thường đều cần phải có chủ nhân nghiêm khắc chế trụ mới không xảy ra vấn đề gì. Riêng Tiểu Hắc lại rất đặc biệt. Nó tựa hồ rất dễ thân cận với các ma đầu khác ở Vô Danh phong. Chưa từng thấy có bất cứ chuyện chém giết thôn phệ gì giữa nó với các ma đầu khác.
Bạch Tiểu Thuần cũng rất kinh ngạc nhưng hắn cũng không nghĩ chi nhiều, vẫn đắm chìm trong luyện dược. Lại thêm nửa tháng nữa, ngày hôm nay, hắn rốt cuộc cũng luyện chế thành công tứ giai Bất Tử Huyết đan.
Lúc bốn đạo huyết khí dung hợp lại một chỗ mà vẫn phân biệt rõ ràng, Bạch Tiểu Thuần cao giọng cười to, rất là cao hứng, hắn cao hứng không phải vì mình luyện chế thành công tứ giai Bất Tử Huyết đan, mà là vì... lần này hắn luyện dược rõ ràng không hề ảnh hưởng đến bất kỳ ai.
Không có mưa a-xít, không có nổ lô, không có khói độc, không có tiêu chảy, không có bất kỳ vấn đề gì. Đây mới khiến cho Bạch Tiểu Thuần cao hứng cùng phấn khởi. Hắn cảm giác mình rốt cuộc cũng có đủ phong phạm của một bậc đại sư.
"Hặc hặc, lần này đây ta luyện dược ở Vô Danh Phong không hề có xảy ra chuyện gì, từ đây về sau còn ai dám nói ta là Ôn Ma!" Thật sự thì Bạch Tiểu Thuần tuy cao hứng nhưng trong lòng cũng rất kinh ngạc, không chỉ mình hắn kinh ngạc mà cả tu sĩ của Huyết Khê Tông, vốn vẫn chú ý đến hắn, cũng toàn bộ đều kinh ngạc.
Nhất là những người phải di dời ở Vô Danh Phong càng lại kinh ngạc, người nào cũng cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không tìm ra manh mối gì. Cuối cùng cũng chỉ có thể chấp nhận: Hiện giờ Dạ Táng luyện dược... chính chính xác xác là vô cùng an toàn.